Edit : Hằng Nguyễn . 🚫 DỊCH SAU CẤM SAO CHÉP, THAM KHẢO DƯỚI MỌI HÌNH THỨC !🚫. Chương 225 | Thay đổi Chiến Thuật Gia. Xe ô tô mà bay được chắc Mộc Kha cũng cho nó bay luôn, chưa đầy ba phút đã đến cứ điểm mà Đường Nhị Đả nói. Truyện Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm - Chương 19 với tiêu đề 'Ngự Biệt Uyển' Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; Truyện Hot; Tư Nguyên trước mắt mờ đi, hai tay đánh người anh yếu dần không chịu nổi mà ngất đi. Tóm tắt phần 3 "Sập bẫy rồi, trò chơi nguy hiểm": Ngay khi Thừa Tuyết tìm ra được chân tướng những nhân vật xuất hiện xung quanh mình, tháo nút được Cách chơi cờ vua thắng nhanh và những cạm bẫy khai cục nguyên hiểm trong cờ vua. là bài học mà hầu hết các bạn muốn trở thành cao thủ cờ vua phải trải qua. Bạn cũng có thể sử dụng những cạm bẫy này để lừa những tay gà mờ, tuy nhiên đối với cao thủ thì điều đó Bọn họ nhìn nhau không nói gì, Diệc Thuần theo bản năng lùi về sau. Bọn họ tuy bốn năm cùng sống trong một thành phố, hít thở cùng một bầu không khí nhưng mà lại không dễ dàng gặp được nhau. -Hôm nay thật trùng hợp! Lại gặp anh ở nơi này.-Diệc Thuần làm ra vẻ tự nhiên nhất -Không trùng hợp Fast Money. Trong cuộc đời này, Thừa Tuyết chạm phải hai người đàn ông, lần lượt dính dáng vào hai người đàn ông này, làm cô không dứt ra được mà cũng không thể nào dứt trốn nhau cả một chặn đường dài rốt cục vẫn gặp lại nhau, là do trái đất tròn, chạy hết vòng tròn ấy lại quay về điểm xuất phát ban đầu, quay về quỹ đạo vốn có của Tuyết nói giữa bọn họ có một sợi chỉ buộc vào tim thỉnh thoảng lại siết thật chặt. Tuy nó rất mảnh, mảnh đến nỗi bình thường không thể cảm thận được, nhưng mỗi lần xiết chặt lại khiến người ta thấy nhói đau và nghẹt - -Tại một ngã rẽ, em đã gặp anh...- - -Bầu trời vào thu của se se vài cơn gió nhẹ, thổi qua làn tóc đen dài được buộc cao phía sau của cô Tuyết ngửa mặt lên nhìn bầu trời xanh mướt kia, mi mắt nhanh chóng hạ xuống, khóe môi nhàn nhạt kéo lên một thế mà đã năm năm, thời gian chẳng bao giờ đợi con người và cũng chẳng khi nào buông tha con người Tuyết cúi đầu, nhìn con đường tấp nập xe chạy qua lại, nhìn từng tòa nhà cao tầng san sát nhau. Bầu trời vẫn như cũ, xã hội vẫn như thế, chỉ có Thừa Tuyết cô là đổi lúc đó, cô là một nữ sinh hồn nhiên trong bộ váy cùng đôi giày búp bê, mái tóc dài xõa ra bay lượn trong không trung, dịu dàng mà cá tính. Bây giờ, chẳng bao giờ cô đụng đến váy, chỉ mặc chiếc áo rộng phùng phình với chiếc quần jeans dài, đôi giày thể thao kiểu nữ tính, mái tóc đã buộc cao mà có thể quay lại thời lúc đó thì tốt biết mấy!!!Thừa Tuyết kìm nén chua xót trong lòng, tiếp tục quải chiếc ba lô trên lưng bước đi. Cô dừng trước tòa nhà cao tầng phủ bên ngoài bằng lớp kính trong suốt, nhìn chữ "Ôn Thị" to lớn trên tòa nhà, sau đó bước vào vệ thấy cô vào, liền ngăn lại, hỏi cô có thiệp mời không? Thừa Tuyết hơi nghiêng đầu nhìn bên trong, sau đó khẽ hé môi đáp "Bạn tôi bên trong, là Ôn Hướng Luật."Hai bảo vệ nhìn nhau một lát rồi cũng cho cô Tuyết gật đầu một cái, bước vào trong, cô đi dọc trên hành lang lát gạch trơn láng của tầng năm mươi, dừng chân trước cánh cửa rộng lớn, nhẹ nhàng mở trong ánh sáng của những chiếc đèn chùm kiểu Ý phát ra thứ ánh sáng màu vàng lan tỏa khắp căn phòng rộng lớn, khách khứa liếc ra cửa nhìn cô một cái, đáy mắt có chút xem thường, sau đó ngoảnh mặt tiếp tục vui vẻ cười Tuyết không mấy lạ, cô ăn mặc như vậy, ai mà lại chú ý chứ? Vậy cũng tốt, cô không muốn được chú ý tới, chỉ thêm rắc Tuyết đi đến bàn để rượu, cầm một ly rượu táo lên uống một ít. Vị cay xè của rượu, thơm tho của táo, chan hòa nơi cổ họng nay là lễ ra mắt bộ phim "Nhắm mắt lại và nói yêu em" do chính cô viết kịch bản, bởi vì cô là một biên kịch viên. Đây là bộ phim đầu tiên của cô, nên trong lòng có chút lo lắng và chờ Tuyết, đã đến rồi sao?Từ xa, một nam nhân cao lớn mặc bộ vest đen, áo sơ mi trắng bên trong, bước tới chỗ Thừa Tuyết. Khuôn mặt điển trai ưa nhìn, đôi mắt thoáng chút tia này là Ôn Hướng Luật, năm nay hai mươi lăm, là con trai của chủ tịch công ty điện ảnh Ôn Thị, cũng là công ty Thừa Tuyết đang thứ đã xong hết rồi chứ?-Thừa Tuyết khóe môi kéo lên một đường, hỏi-Đã xong hết, 9h sẽ bắt đầu, còn tới 10 phút Luật gương mặt điềm nhiên, thoáng cười bên môi-Như vậy thì tốt, cảm ơn anh Hướng Tuyết trong lòng cảm kích, kịch bản này của cô được dựng thành phim đều nhờ Hướng Luật-Em lại khách sáo nữa rồi, cứ như anh với em xa lạ lắm Luật tỏ vẻ không vuiThừa Tuyết không nói gì chỉ cười người mời rượu Hướng Luật nên anh không thể đứng nói chuyện với Thừa Tuyết nữa. Một mình Thừa Tuyết đứng ở bàn để rượu, ánh mắt xinh đẹp đảo xung lòng cô đột nhiên bồn chồn khó chịu không thôi... dường như sắp có gì đó xảy năm phút nữa buổi tiệc bắt đầu, trong phòng đột nhiên im ắng hẳn, không còn tiếng nói chuyện xôn xao lúc Tuyết cảm thấy kì lạ, nhìn mọi người quanh mình, ai cũng hướng mắt ra ngoài cửa ra vào, ánh mắt có ngạc nhiên, có kiêng dè, có hâm Tuyết di chuyển mắt nhìn theo hướng mọi người, sau một khắc, cả người cô cứng đờ, đáy mắt hiện rõ chấn sao... lại giống đến thế???Đấy... đấy chẳng phải là....Thừa Tuyết hơi thở bắt đầu rối loạn, ngực cô phập phồng lên xuống, lộ rõ không tin...Người nam nhân ấy mặc bộ âu phục xám bạc, ngũ quan tinh tế như được chạm khắc tỉ mỉ vô cùng, đôi mắt xanh lam thu mọi thứ trước mặt vào tầm mắt, môi mỏng hơi kéo lên một chút. Xung quanh nam nhân này, tản ra một là khí thế hơn người làm con người ta bức bách vô cùng, hai là hàn khí lạnh lẽo như là ánh mắt xanh lam sáng quắc cùng thâm sâu khó có thể nắm bắt sau anh có một người con trai khác chỉ tầm thua anh một vài tuổi, khuôn mặt dễ nhìn nhưng tinh tế lại cũng lạnh như Tuyết hoàn toàn bị chấn kinh làm mất hết thần sắc, ánh mắt ngây dại, đưa tay lên che miệng ấy... anh ấy... còn sống sao? Không phải, ánh mắt anh ấy, không lạnh lẽo như vậy? Cũng không có màu xanh lam... tất cả đều giống, duy nhất có đôi mắt Phàm thiếu, sao cậu lại rãnh rỗi mà đến buổi ra phim mới nhỏ nhoi này của chúng tôi!?Ôn Tầm, ba của Hướng Luật là người lên tiếng trước, người nam nhân trước mặt ông như "bá chủ" ở thành phố này, hôm nay lại đến đây, trong lòng Ôn Tầm không khỏi lo tổng chẳng nhẽ không chào đón tôi sao?Nam nhân kéo khóe môi lên một chút, hoàn toàn lạnh ấy, Phàm thiếu hiểu nhầm tôi rồi, tôi nào có ý Tầm vội vàng giải thích trên trán đã đổ đầy mồ hôiKhí thế này, thật làm người ta bức bách!-Tôi biết Ôn tổng sẽ không có ý đó. Mặc Phong, đem lên nhân lại lộ ra nụ cười lạnh băngMặc Phong - vệ sĩ thân cận của anh, cầm một chiếc hộp bằng nhung đỏ lớn đưa lên trước mặt Ôn thiếu quá khách sáo Tầm cầm hộp quà từ tay Mặc Phong, sau đó bảo phục vụ đem cất-Chẳng lẽ Ôn tổng không muốn biết là gì bên trong sao?-Là đồ của Phàm thiếu, chắc chắn không thể nhân cũng chỉ nhếch môi một tí, sau đó sải bước chân dài ngồi vào ghế khách quí, hai chân vắt chéo, ngã người vào ghế chờ buổi lễ bắt lúc đó, Thừa Tuyết ánh mắt đen tuyền vẫn dán lên người anh, không hề chớp mắt, cô muốn nhìn rõ, rốt cục đây có phải là người đó hay không?Rất giống, thực sự rất giống nhau... nếu ánh mắt xanh lam kia đổi thành màu xám tro thì cô tin rằng, đây là cùng một Luật đã đứng cạnh Thừa Tuyết, thấy cô nhìn trân trân người nam nhân kia, liền hỏi cô "Em quen anh ta sao?"Thừa Tuyết lắc đầu, phải chi cô quen!??-Người cao quý như anh ta, lại có thể đến buổi ra mắt phim nhỏ nhoi này, thật làm anh ngạc ta, là ai?-Thừa Tuyết giật mình, nhìn Hướng Luật-Anh ta tên Nhậm Tử Phàm, năm nay hai mươi sáu tuổi, bắt đầu sự nghiệp vào năm hai mươi mốt tuổi là người đứng đầu tập đoàn Khởi Lạc, được mọi người trong giới thương trường đánh giá cao về năng lực, nghe tin đồn anh ta có buôn bán vũ khí, thuốc phiện, giới hắc đạo rất nghe theo lời anh ta nói. Nhưng mà đó chỉ là nghe đồn, lại không ai dám điều tra, ngay cả cảnh sát cũng không động tay vào, vì thế lực của anh ta quá lớn, có thể nói một tay che trời, cả hắc đạo cũng bị anh ta thâu tóm. Đó chỉ là anh nghe ba anh nói chuyện với người khác mà biết thôi, cũng không hẳn là còn, gia đình anh ta?Nghe Hướng Luật nói, trong lòng Thừa Tuyết không khỏi kinh hoảng, liền hỏi về thân phận anh ta hay gia đình đều là bí ẩn, chẳng ai biết và cũng không dám tìm Luật nói rồi im, sau đó nhìn cô-Em có hứng thú với anh ta?-Không phải... tại em thấy, anh ta rất quen mặt, bây giờ mới biết... là Tuyết giọng nói có chút mất mác-Tốt nhất em đừng vướng vào Nhậm Tử Phàm, bởi vì xung quanh Nhậm Tử Phàm có rất nhiều người phụ nữ vây lấy, em mà...-Hướng Luật, em làm sao mơ cao chứ?-Thừa Tuyết cắt ngang lời Hướng LuậtHướng Luật ừ một tiếng, lại nhìn Thừa đầu tiên gặp Thừa Tuyết, thì Hướng Luật đã có tình cảm với cô, mọi người trong Ôn Thị ai mà không nhận ra, chỉ có cô là không, cô chỉ xem anh như người Tuyết ánh mắt lại nhìn Nhậm Tử Phàm kia, tập đoàn Khởi Lạc là tập đoàn rất lớn, phải nói là lớn nhất thành phố mà còn đứng đầu trong top mười tập đoàn hùng mạnh nhất thế giới."Tiểu Tuyết, anh chỉ muốn có một cuộc sống an nhàn cùng em, đối với anh tiền và địa vị không quan trọng, chỉ cần có em là đủ rồi."Trong đầu Thừa Tuyết xuất hiện một giọng nói của một nam nhân, phút chốc cô cảm thấy tim đau đớn kịch liệt, anh ấy không phải là Nhậm Tử Phàm, chắc chắn là thế? Chỉ là người giống người mà Tuyết nhìn Ôn Tầm cùng hai diễn viên chính trong phim cắt dải lụa màu đỏ kết hoa, cũng là lễ ra mắt phim mới đã bắt đầu, Thừa Tuyết không muốn ở lại thêm, liền quải ba lô rời Tuyết bước chân không mấy vững vàng đi trên hành lang bóng loáng, bước chân lại dừng lại. Năm nay, cô chỉ mới hai mươi tuổi, là tuổi mà bao nhiêu cô gái phải yêu, phải được bạn trai nuông chiều, sống hạnh phúc vui vẻ, vậy mà cô...Không phải anh đã hứa sẽ không rời bỏ em sao? Sao anh lại không giữ lời, có biết bao năm qua, em đã đau khổ như thế nào không?Năm năm trời, đã năm năm... anh rời xa em năm năm rồi đấy...Nói là ngắn cũng không phải ngắn, mà dài thì chưa đủ Tuyết quay trở về Ôn Thị, liền ngồi vào bàn làm việc của mình, mở máy tính nãy đã nói không tin Nhậm Tử Phàm là anh ấy, nhưng mà Thừa Tuyết vẫn hi lên google nhấn lên bàn phía ba từ "Nhậm Tử Phàm" sau đó nhấn chuột tìm kiếm, nhanh chóng xuất hiện một loạt thông vào một trang xem, chăm chú đọc từng chữ, không bỏ sót từ nào."Nhậm Tử Phàm, hai mươi sáu tuổi, người đứng đầu tập đoàn Khởi Lạc."Chỉ một dòng ngắn ngủi, đã kết thúc mọi thân thế của Nhậm Tử Phàm. Ngoài biết anh bao nhiêu tuổi, là người đứng đầu Khởi Lạc ra, thì chẳng còn Tuyết tắt trang web đi, mệt mỏi gục xuống người này, vì sao lại bí ẩn như thế? Trừ khi anh ta có gì đó che giấu không cho ai biết... phải, là trừ Tuyết ánh mắt sáng rực, ngóc đầu không có gì, sao lại che giấu? Là chột dạ, sợ người ta biết được yếu điểm của nhanh chóng mở lại trang google, sau đó bấm vào dòng chữ "Thay đổi màu mắt."Thừa Tuyết nhìn từng dòng chữ, phẫu thuật thay đổi màu mắt rất nguy hiểm, nếu sai một chút cũng sẽ bị mù, lại không thể tiếp nhận được ánh sáng quá sáng, chưa nói để lại di Thừa Tuyết trùng xuống, ánh mắt đó của Nhậm Tử Phàm là tự nhiên... không phải sau khi phẫu thuật, cô có thể nhận cứ cái gì của con người, khuôn mặt hay tính cách đều dễ dàng thay đổi, duy có ánh mắt là không thể!!!Lần này, Thừa Tuyết thực sự đã tin, Nhậm Tử Phàm không phải người cô nhung trưa, Thừa Tuyết ngồi suốt bốn tiếng đồng hồ, thất thần nhìn màn hình vi tính đã để lâu nên tự động tắt, đến khi điện thoại reo lên một hồi chuông dài, Thừa Tuyết mới giật mình lấy máy lên chào, tôi là Thừa Tuyết.[...Thừa Tuyết, mình Diệc Thuần đây, có chuyện không hay rồi...]Vu Diệc Thuần là một cộng sự của Thừa Tuyết, giờ này Diệc Thuần phải đang ở trường quay quay cảnh đầu tiên của bộ phim, sao lại điện thoại cho cô? Trong lòng đột nhiên bất Thuần, xảy ra chuyện gì? Cậu bình tĩnh nói tớ nghe.[...Hai diễn viên đóng vai chính đã hủy hợp đồng không đóng phim nữa rồi...]Thừa Tuyết nhất thời không tiêu hóa kịp lời Diệc Thuần nói, có chút khó diễn viên chính này, cô chọn lâu lắm rồi mới thấy ưng ý, còn phải chạy đôn chạy đáo để mời cả hai về quay phim, vậy mà nói hủy là Thuần, có nói cho họ biết hủy hợp đồng phải bồi thường chưa?[...Vô ích thôi, đã có Khởi Lạc trả cho họ...]Lời này, làm Thừa Tuyết hoàn toàn kinh hãi, Khởi Lạc... không phải...-Vì sao lại thành thế này?[...Nghe nói Khởi Lạc mời họ đóng một bộ phim rất ưng khách còn nói sẽ đồng ý chi trả số tiền bồi thường hợp đồng cho chúng ta, lại trả tiền cho họ rất cao, làm sao họ bỏ qua!? Thừa Tuyết, chúng ta kiếm đâu ra diễn viên bây giờ...]-Diệc Thuần bình tĩnh đi, tớ sẽ tìm Hướng Luật, cậu tìm diễn viên thế.[...Được...]Thừa Tuyết cúp máy, hai tay nắm chặt điện thoại, lúc nãy Nhậm Tử Phàm còn đến chúc mừng vậy mà bây giờ lại giành lấy hai diễn viên chính của cô, ý gì đây chứ!Thừa Tuyết liền cầm ba lô lên chạy ra khỏi Ôn Thị, bắt taxi Tuyết gọi cho Hướng Luật, Hướng Luật bảo cô tìm diễn viên khác thế, người như Nhậm Tử Phàm, cô đấu không lại mà Thừa Tuyết không chịu, cô xây dựng hình tượng nhân vật lên, đâu phải ai cũng được như thế, khó lắm mới ưng ý hai người, bỏ là được sao?Thừa Tuyết lại điện cho quản lí của nữ diễn viên trước, nhưng người quản lí nói cô cứ kiện, họ sẽ bồi thường và hầu kiện tới cùng. Còn nam diễn viên kia cũng chẳng hơn Tuyết nghe được họ đang đến Khởi Lạc kí hợp đồng, liền mím chặt môi, cắn răng thật chặt, suy nghĩ một lát mới bảo tài xế chạy tới Khởi Tuyết trả tiền cho bác tài, sau đó ngửa đầu nhìn tập đoàn Khởi Lạc, cả tập đoàn đều bao phủ bằng lớp kính thủy tinh sáng bóng, người người tấp nập đi ra đi vào, dáng vẻ bận rộn vô cùng. Mọi vật liệu ở Khởi Lạc, nhìn qua cũng biết là hàng thượng hạng, mỗi thứ cũng phải trên một trăm Tuyết do dự một lát, cuối cùng cũng lấy hết dũng khí bước vào sãnh rất lớn, góc bên phải bị một tấm kính mỏng trong suốt che lại, bên trong là những chiếc bàn và ghế sô pha đỏ trắng dùng để bàn bạc công việc hoặc dành cho ngồi chờ. Bên trái là tiếp tân, chừng mười người, nhân viên đều mặc trang phục chung của tập đoàn, dáng vẻ làm việc vô cùng chuyên nghiệp. Xung quanh còn trang trí thêm cây kiểng được cắt tỉa rất tỉ mỉ điệu thẳng vào là một hàng thang máy đều làm bằng lớp kính dày bằng thủy tinh, những mười mấy cái. Duy nhất có một tháng máy làm bằng kim loại ánh bạc, lại rất lớn, chẳng ai vào thang máy trần nhà treo một chiếc đèn trùm lớn, xung quanh có thêm nhiều chiếc đèn trùm cỡ vừa, thắp sáng cả đại cũng trang bị khắp nơi, một con ruồi bay qua cũng có thể thấy đầu tiên, Thừa Tuyết bước vào một tập đoàn có quy mô lớn như Tuyết ánh mắt ngó xung quanh, nhìn đến chỗ dành cho người ngồi chờ, mong tìm được người mình cần thư, cô muốn tìm ai vậy?-một nữ nhân viên với nụ cười thân thiện đi lại hỏi Thừa Tuyết-Tôi đến tìm... Đình Nguyên và Mạt nam diễn viên Đình Nguyên và nữ diễn viên Mạt Mạt?-lúc đầu nữ nhân viên có chút bất ngờ, sau đó liền lấy lại khuôn mặt thân thiện lúc Tuyết gật đầu, mong nữ nhân viên có thể cho cô gặp đang ở phòng tiếp đãi khách vip để kí hợp đồng với Khởi Lạc, tiểu thư, cô tìm họ làm gì?-Tôi... tôi là người ở Ôn Thị, lúc trước họ kí hợp đồng với chúng tôi, đáng lẽ hôm nay sẽ quay phim vậy mà lại hủy. Tôi muốn tìm họ để nói thư, thật xin lỗi, trừ phi là họ mời cô đến hoặc là chỉ thị của cấp trên chúng tôi mới cho cô gặp họ chỉ gặp một lát thôi...-Tiểu thư... đây là quy tắc của tập đoàn chúng tôi, cô thông Tuyết mím chặt môi... cô không hiểu, thiếu gì diễn viên tốt hơn hai người này, sao Khởi Lạc lại chọn trúng tôi Kỳ, Mặc Phong bảo, cho cô gái ấy lên, nhưng dẫn cô ấy lên phòng tổng nữ tiếp tân vừa nghe điện thoại xong nói với nữ nhân viên đang nói chuyện với Thừa Tuyết-Sao?Rõ ràng tất cả nhân viên đều lộ ra kinh ngạc khi nghe cô tiếp tân kia nói, ánh mắt liền quay qua dò xét Tô Thừa lòng ai nấy đều thắc mắc, cô gái này, rốt cục là ai lại được tổng tài bọn họ gặp thư, mời cô theo nhân viên trước sao vẫn duy trì nụ cười, sau đó hướng tay về phía thang Tuyết cũng không nhiều lời, lúc nãy cô không phải không nghe thấy, chỉ là cũng như bọn họ, là kinh ngạc đến lo sợ. Nhậm Tử Phàm, suy cho cùng anh là ai?Thừa Tuyết được nữ nhân viên đưa lên phòng tổng tài ở tầng một trăm của Khởi Lạc, ở đây chỉ có duy nhất một cánh cửa rất lớn, ngoài ra nguyên một tầng chẳng còn phòng nào khác. Phía ngoài cánh cửa rộng lớn ấy là một người con trai, Thừa Tuyết nhận ra người này, anh ta là người lúc nãy đi phía sau Nhậm Tử Phàm ở buổi tiệc, hình như tên là Mặc trở về làm việc Phong hướng tối nữ nhân viên lạnh nhạt phục vụ kia có cho thêm cái mạng cũng không dám ở thêm, tầng này chỉ dành duy nhất cho tổng tài bọn họ, những nhân viên thấp kém như bọn họ tuyệt đối không thể lên nữ phục vụ kia đã đi mất, Mặc Phong di chuyển con ngươi nhìn Thừa Tuyết, ánh mắt Mặc Phong cũng lạnh lùng như Nhậm Tử Phong là một thuộc hạ thân cận của Nhậm Tử Phàm, chuyên giúp Nhậm Tử Phàm về thương trường, còn một người nữa là Mặc Hàng chuyên giải quyết những chuyện trong giới hắc đạo. Hai người bọn họ, như cánh tay phải và trái của Nhậm Tử Phàm, mà thiếu chủ bọn họ xem hai người bọn họ như anh em cùng sinh ra tử, không hề có ý xem thường hay phân biệt cấp thiếu chủ năm năm, Mặc Phong chưa bao giờ thấy thiếu chủ lại tự động ra tay, lại còn điều tra cô gái này rất lâu, hôm nay chỉ vừa đến buổi ra phim của Ôn Thị đã lập tức mời Đình Nguyên và Mạt Mạt kí hợp đồng một năm, ý tuyên chiến rõ như vậy làm sao mà không ai biết!?-Phàm thiếu đang đợi cô bên Phong đẩy một cánh cửa ra, hướng tay vào trong, ý mời Thừa Tuyết vào Tuyết nhìn căn phòng không có ánh sáng kia, tối tăm u ám vô cùng, cả người run lên ngày càng mạnh mẽ, hai tay nắm chặt hai quai ba lô đeo trên lưng, hít một hơi vào lòng ngực, từng bước bước vào sau truyền đến tiếng đóng cửa, Thừa Tuyết đột nhiên muốn quay đầu bỏ chạy, trong lòng cô cứ dâng lên cảm giác bất an cùng sợ hãi vô cùng. Căn phòng này, quá mức lạnh lẽo, cơ hồ như đang ở địa ngục, lạnh lẽo u ám!!!!!!!!! Căn phòng này thiết kế theo kiểu châu Âu hiện đại, màu sắc duy nhất có hai màu kết hợp với nhau là đen và trắng nhưng lại phối rất hợp vừa phong cách bắt mắt lại thu hút ánh nhìn, quan trọng là làm tăng sự lạnh lẽo u tối. Từ cửa đi vào chừng năm bước là một tấm bình phong bằng ren mỏng màu trắng kết hoa, Thừa Tuyết bước qua bình phòng đáy mắt lại một lần sáng rực, chiêm ngưỡng nhìn căn quá mức rộng lớn!!!Một bộ bàn ghế sô pha đen lớn nằm ngay giữa phòng, trên bàn đặt một gạt tàn bằng thủy tinh trắng, một chai rượu vang và một chiếc ly cổ cao đang uống dở. Trong căn phòng còn có cánh cửa khác, hẳn là phòng nghỉ cùng bàn làm việc đen để sách, hồ sơ được sắp xếp gọn gàng cùng một chiếc máy PC trắng, bàn làm việc hướng ngay cánh cửa sát sàn làm bằng kính có thể từ trên cao nhìn bao quát toàn cảnh thành phố, nhưng lại bị tấm rèm đen kéo ngang che đi mất. Bên cạnh là giá sách cũng màu phòng có rất nhiều những đèn, đủ thứ loại đều là thuộc hàng cao cấp, duy chỉ bật sáng một chiếc đèn chùm ở góc tường bên phải, phát ra thứ ánh sáng màu vàng nhạt yếu ớt. Ngoài ra chẳng còn ánh sáng gì lọt vào trong phòng, càng làm căn phòng âm ưu, huyền bí thoáng nghĩ, không lẽ Nhậm Tử Phàm sợ ánh sáng??? Hoặc là do... mắt không thể tiếp xúc với ánh sáng!???Lòng Thừa Tuyết lại nổi lên một trận sóng mang theo niềm hi vọng, nam nhân ngồi ở ghế tổng tài xoay lưng về phía Thừa Tuyết nhìn chăm chăm lưng ghế và người đàn ông ngồi đó, tim lại thổn tổng, tôi đến là tìm Đình Nguyên và Mạt Mạt, không phải Tuyết thu hết dũng khí trong người lên tiếng-Tôi cũng không nói là gặp môi Thừa Tuyết cứng ngắc, lại làm ra vẻ tự nhiên nói "Vậy thì phiền Phàm tổng cho tôi gặp hai người họ."-Không Tử Phàm xoay ghế lại, ánh mắt xanh lam nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của cô, hoàn toàn là băng thì Phàm tổng đừng làm mất thời gian của Tuyết không hiểu vì sao mình lại sợ ánh mắt này của anh, dường như nó đang nhắm thẳng vào cô, như dao nhọn mà xuyên qua chừng lúc này họ đã kí xong rồi, Tô tiểu thư không cần lãng phí thời gian tổng nếu anh biết lãng phí thời gian của tôi vậy thì phiền anh cho tôi gặp họ, tôi không phải đến nói chuyện với Tuyết cất cao giọng, không né tránh ánh mắt của Nhậm Tử Phàm nữaNhậm Tử Phàm khóe môi yếu ớt nụ cười, lạnh giá đánh giá Thừa Tuyết, cô gái này lại dám nhìn thẳng vào mắt anh, chẳng hề có ý trốn tránh, rất có cá tính. Nhưng mà đáng tiếc, cường ngạnh đối với anh chỉ là tự mình chuốc lấy hậu không phải vì mối thù kia, thì anh chắc chắn sẽ giữ cô ta bên cạnh đến đây thôi, đáy mắt Nhậm Tử Phàm vô cùng sắc lạnh, lưu tình quét qua người Thừa tiểu thư nghĩ cô có thể khuyên được họ sao? Cho là cô khuyên được đi, tôi tin Ôn Tầm cũng sẽ không dám kí hợp đồng với mặt Thừa Tuyết trắng như tờ giấy, khẽ cắn môi dưới, lời anh nói cũng không phải sai, Khởi Lạc là nơi mọi người đều mong có thể vào làm được, vả lại thế lực của anh quá lớn, kêu Ôn Tầm đánh cược bảo đảm ông không cược lớn như không hiểu, vì sao Phàm tổng phải chọn trúng họ, ngài đến chúc mừng buổi ra mắt phim mới của chúng tôi vậy mà một khắc sau lại giành diễn viên của chúng tôi, ngài như vậy là có ý gì?Thừa Tuyết đến bây giờ vẫn không hiểu được, mục đích cuối cùng của người đàn ông này là gì?-Nhậm Tử Phàm tôi từ trước đến giờ làm việc gì cũng không cần đến lí do, miễn là thứ tôi Từ Phàm tay gõ gõ lên bàn vài nhịp, ánh mắt sáng như đuốc nhìn Tô Thừa Tuyết-Phàm tổng, ngài như vậy là không nói lí lẽ, chúng tôi có thể kiện, cuộc sống này còn có pháp luật...Thừa Tuyết nói xong, lại vào tai Nhậm Tử Phàm trở thành trò cười, Nhậm Tử Phàm ngửa cao đầu cười, lộ vẻ khinh lẽ? Pháp luật? Cô nghĩ trong mắt tôi có những thứ đó sao?Người đàn ông này đúng là cuồng ngạo chẳng xem trọng thứ gì trong mắt, Thừa Tuyết không tin, Nhậm Tử Phàm là anh ấy... không hề có tính cách ngông cuồng tự đại này, hai người này căn bản là không giống tổng, thật là phiền anh, tôi nghĩ mình phải về để tìm diễn viên khác, hôm nay cứ coi như tôi không biết tự lượng sức lại đến Tuyết hít một hơi thật sâu vào lòng ngực mìnhNói xong cũng chỉ cúi đầu một cái sau đó quay người rời là Thừa Tuyết vừa đi chưa qua khỏi tấm bình phong kia, thì phía sau truyền đến thanh âm trầm thấp, giống như Satan lạnh lẽo như cố rất thích ngắm lá phong đỏ... nhất là khi trời vào đêm, ánh đèn sắc màu treo trên cây nhấp nháy đủ màu, còn cùng với người mình yêu ngồi dưới tán cây ngửa đầu ngắm lá phong đỏ còn có thể ngắm sao chân Thừa Tuyết dừng lại, vẻ mặt lộ ra sự cả kinh, tay đưa lên che miệng phong đỏ... buổi tối ngồi dưới tán cây ngắm lá phong đỏ và sao đêm... vì sao anh ta lại biết???Thừa Tuyết ngực phập phồng, nhanh như chớp quay đầu lại nhìn Nhậm Tử Phàm, ánh mắt ánh lên sự nhung nhớ và hi Lạc, là anh đúng không? Anh là Khiêm Lạc có đúng không?Thừa Tuyết kích động, thanh âm nghẹn ngào, tưởng chừng cô sắp ngã quỵ anh không phải là Khiêm Lạc, sao anh biết cô thích lá phong đỏ, còn kỉ niệm về lá phong đỏ nữa. Anh là Khiêm Lạc... là Khiêm Lạc của thực sự anh là Khiêm Lạc, Thừa Tuyết chắc chắn sẽ chạy đến ôm lấy anh, bảo là cô rất nhớ anh. Cô còn nghĩ anh sẽ vui mừng mà nói phải, là anh. Sau đó ôm cô quay vài mắt Nhậm Tử Phàm đột nhiên lóe sáng, lãnh khốc nhìn Thừa Tuyết, khuôn mặt đột nhiên u ám đến đáng sợ. Như muốn giết lẽ Thừa Tuyết quá kích động nên không nhìn thấy vẻ mặt khi ấy của anh. Khiêm Lạc, anh nói phải đời này, lại có người giống với Nhậm Tử Phàm tôi sao? Hắn ta hẳn rất có nói mang theo mỉa mai chế Tuyết hiểu hàm ý bên trong lời nói của anh ta, Khiêm Lạc làm sao so sánh với anh Lạc chẳng qua là con của một nhân viên cảnh sát nhỏ nhoi, gia đình cũng là đủ ăn không gọi là quá mức giàu có như Nhậm Tử Phàm, Khiêm Lạc còn là bằng tuổi cô không thể lớn hơn cô đến năm tuổi, thần thái và tính cách đều không như Nhậm Tử Phàm, nếu thực sự ánh mắt xanh lam kia là phẫu thuật thay đổi cũng không thể chứng minh Nhậm Tử Phàm là Khiêm Tuyết cúi đầu xuống, thanh âm mang theo nổi mất mác lớn "Xin lỗi, là tôi nhận nhầm người."Khiêm Lạc gần gũi ôn hòa, nếu anh gặp cô chắc chắn sẽ vui mừng và ôm cô hôn cô cũng không bình tĩnh như Nhậm Tử Tuyết hơi nâng đầu nhìn kỹ khuôn mặt anh nét rõ ràng nhưng quá lạnh lùng. Còn các nét trên mặt Khiêm Lạc đều hiền dịu, khi cười trông rất đỗi dịu mắt Nhậm Tử Phàm nghiêm lạnh, sắc bén tinh tường nhìn thấu tâm can người khác, còn ánh mắt Khiêm Lạc đôn hậu, dưới ánh mặt trời lúc nào cũng long môi là giống nhất, hơi mỏng nhưng rất đẹp. Đường môi hơi nhếch của Nhậm Tử Phàm lộ vẻ ngạo mạn và khinh khi, còn trên môi Khiêm Lạc luôn là nụ cười tỏa sáng ấm áp như mặt tên Khiêm Lạc ấy, hẳn rất quan trọng với cô?Thừa Tuyết không biết, là anh cố ý hỏi hay là sự vô tình của tò mò!??Thấy Thừa Tuyết không có ý trả lời, Nhậm Tử Phàm nở nụ cười khinh một lúc, Thừa Tuyết mới nở nụ cười khiêm tốn, diễn ra một bộ dạng hết mực động lòng người trong mắt anh ta "Phàm tổng, tôi nghĩ mình không nên làm phiền anh nữa.".Mặc Phong đợi Thừa Tuyết đã bước ra mới đi vào trong phòng tổng tài, Mặc Phong đứng bên ngoài bình phòng, người hơi cúi, nói "Thiếu chủ, sao ngài phải ra tay?"Mặc Phong chưa thấy thiếu chủ của hắn tự động ra tay lần nào, mà lần này lại là một cô có biết thế nào là... ngươi đâm ta một nhát, ta lấy mạng ngươi?-Nhậm Tử Phàm kéo tấm rèm đen qua, ánh sáng từ bên ngoài hất vào, lan ra khắp căn phòng u ngài...-Mặc Phong giật mình, nhìn người đàn ông qua tấm bình phong mỏng kia-Bên phía Mặc Hàng sao rồi?-Nhậm Tử Phàm hỏi sang chuyện khác, ngồi vào ghế tổng tài-Ở Bar Louis tình hình rất tốt, Mặc Hàng đã vận chuyển lượng thuốc sang Las Vegas thành bị vướng bận?-Nhậm Tử Phàm lấy ra một điếu thuốc Cuba thượng hạng, châm lửa hút-Lúc đầu đến Las Vegas có bị người của Nhị thiếu quấy phá nhưng sau mọi chuyện đã giải quyết êm là Nhị thiếu? Hắn thống trị bên Las Vegas hình như đã quá nhàm rồi?Nhậm Tử Phàm nhả ra một vòng khói, khuôn mặt dưới tầng khói mờ càng thêm huyền Phong cũng hiểu ý đồ của Nhậm Tử Phàm, kẻ thù lớn nhất của thiếu chủ bọn họ chỉ có bọn người Nhị thiếu kia, mà Nhị thiếu kia cũng đặt Nhậm Tử Phàm làm cái gai trong mắt, ngươi không nhổ ta thì ta cũng nhổ ngươi....Về đến nhà, Thừa Tuyết kiệt sức nằm trên giường mắt đăm đăm nhìn trần nhà toàn màu trắng, nước mắt kìm nén bấy lâu tuôn trào một Lạc... cô nhớ anh, là nhớ đến không thể nào quên được, khắc ghi vào tận xương máu, mãi không lưu Tuyết với tay kéo hộc tử của chiếc tủ đầu giường, lấy ra một khung mặt Khiêm Lạc mờ mờ hiện ra giữa tấm ảnh đã phai màu nhưng vẫn còn rõ đã rời xa cô năm năm, nhưng những kỉ niệm của cả hai, cô không sao quên được, quan trọng hơn là khuôn mặt cùng những lời lẽ của anh nói với chẳng qua cũng là một gái, cô muốn nói với anh, em nhớ anh đến nhường nào, nhưng mà lại không hôm đó, anh rời xa, mãi không quay về Bar Louis -Dưới ánh đèn chớp nhoáng đủ màu sắc, là nơi những con người đang hòa mình trong dòng nhạc do DJ ở nơi cao nhất trên khán đài đem lại. Bar Louis chỉ duy nhất dành cho những kẻ lắm tiền, nếu là nghèo khổ thì có mơ cũng không thể vào ấm, cô chiêu hay những ông tai to có tiếng đều tụ họp nơi này, ăn chơi sa đọa. Duy cảnh sát không thể dẹp bar tầng cao của bar Louis, từ chiếc cửa kính bằng thủy tinh được làm bằng chất liệu đặc biệt, bên ngoài nhìn vào không được nhưng bên trong nhìn ra thì thấy toàn cảnh bar Louis bên mắt Nhậm Tử Phàm lướt qua từng người trong bar, có kẻ nhảy theo dòng nhạc sôi động, có kẻ ngồi uống rượu ôm hôn với mấy nữ nhân viên "đặc biệt" ở đây, có kẻ thì chơi khi con người ta làm gì đều có lí do, một khi đã trở tay được, vùng dậy phản công được thì trả không chỉ một mà là gấp người Nhậm Tử Phàm có thù nhất phải trả, có oán nhất phải thanh lí Phong, chuyện của hai người kia, ngươi làm xong chưa?-Thiếu chủ yên tâm, thuộc hạ đã bồi thường khoản tiền cho họ, cũng đã nói với họ không được lại đóng phim của Ôn Phong đứng phía sau lưng Nhậm Tử Phàm, lời nói kính cẩnKhởi Lạc vốn không đầu tư ngành giải trí, kí hợp đồng với hai diễn viên kia chỉ muốn công khai đối đầu với Ôn Thị, quan trọng hơn là cô gái Phong mặc dù không hiểu thiếu chủ hắn đang có dụng ý gì, nhưng mà hắn đã theo thiếu chủ năm năm rồi, cách làm việc của anh Mặc Phong hiểu rõ, không có lợi và lí do thì thiếu chủ hắn không ra tay. Nhưng điều hắn không hiểu nhất chính là, vì sao lần này lại là một cô gái?-Mặc Phong, có biết thế nào là cảm giác tuyệt vọng nhất không?Nhậm Tử Phàm thanh âm trầm thấp quay người đi đến tủ đựng rượu lấy chai rượu Brandy rót ra chiếc ly bằng thủy hạ không là ước mơ của mình gần đạt được, lại trong chớp mất bị hủy Phong nghe được trong giọng nói của anh thốt ra chất chứa toàn bi không bây giờ, Nhậm Tử Phàm cũng không rơi vào thế giới ngầm, là một ông trùm hắc đạo... mãi mãi không thể bước ra ánh Tử Phàm oán hận tay siết chặt ly rượu trong tay, chớp mắt chiếc ly vỡ ra thành từng Phong tuy đã thấy Nhậm Tử Phàm giết người nhưng hận ý không bao giờ thấy, vẻ mặt lúc nào cũng lạnh như băng không hề có cảm xúc gì. Mà bây giờ vẻ mặt Nhậm Tử Phàm hung hăng khát máu vô cùng.*Ngày hôm sau, Thừa Tuyết cùng Diệc Thuần đến studio tìm diễn viên nữ mà Diệc Thuần đã chọn được, Diệc Thuần bảo, cô ấy tên là Hỏa Mộc Tuyết cùng Vu Diệc Thuần ngồi ở ghế chờ, quản lý của Mộc Ngân khá dễ chịu nói chuyện với cả hai, nghe thử chuyện hợp đồng như thế Tiêu, ai đây?Giọng nói phát ra rất êm tai, đối với Thừa Tuyết có chút quen thuộc, Thừa Tuyết quay đầu lại, đã thấy một nữ nhân mặc chiếc áo sơ mi trắng hai bên vạt áo dài, chiếc quần jeans dài đang thịnh hành hiện nay. Mái tóc xoăn khúc đuôi thả ra tùy ý, đường nét trên mặt đều tinh tế lại xinh Trà?-Thừa Tuyết đứng bật dậy, ánh mắt sáng rực-Tô Thừa Tuyết?-mày của Mộc Ngân nhíu lại, nhìn cô một lượt, ánh mắt lộ rõ xem thường-Cậu đã thành diễn viên nổi tiếng rồi sao? Đúng như ý nguyện của cậu Tuyết tâm tình vui vẻ hẳn-Hai người quen sao?-Diệc Thuần cùng quản lí Tiêu hỏi-Chúng tôi là bạn học năm cấp Thừa Tuyết đáp-Thừa Tuyết, cậu sao lại không theo đuổi ước mơ làm bác sĩ nữa, lại làm nhân viên cho Ôn Thị?Khuôn mặt Thừa Tuyết cứng đờ, cứng ngắc nâng môi lên ra vẻ tự nhiên mình không thích làm bác sĩ Lạc đâu? Anh ta lại nỡ cho cậu chạy bôn ba hay sao? Anh ta yêu cậu như vậy tôi cứ nghĩ sẽ giấu cậu ở trong nhà chứ? Anh ta hẳn rất đau cười trào phúng của Mộc Ngân ngày càng Tuyết mím môi, hiềm khích giữa cô và Diệp Trà đến bao giờ mới kết thúc?Khi ấy là năm lớp mười, vốn Thừa Tuyết và Diệp Trà tức Mộc Ngân bây giờ là bạn rất thân, chỉ vì Khiêm Lạc mà sinh ra hiểu Tuyết không ngờ Diệp Trà thích Khiêm Lạc, mặc dù bên ngoài mỗi lần gặp anh, Diệp Trà đều cãi nhau với anh, khi ấy Diệp Trà thừa nhận với cô là thích Khiêm Lạc mà Khiêm Lạc hai ngày trước muốn cô làm bạn trai anh, cô cũng đã đồng nghe Diệp Trà nói như, Thừa Tuyết muốn nói sự thật nhưng lại không có cơ hội, đến một tuần sau, khi Diệp Trà biết được, Diệp Trà đã rất tức giận, xem là cô cố ý làm như vậy, Diệp Trà liền cắt đứt tình bạn bè với cô, ý hận trong lòng Diệp Trà vẫn không Trà, khi ấy...-Khi ấy thế nào? Nếu cậu nói cho tôi biết, tôi cũng không nghĩ lại bị bạn của mình phản bội, chơi một vố. Tô Thừa Tuyết, cậu khi ấy đã quen Khiêm Lạc sao còn không nói để tôi như con ngốc mà chạy theo anh ta? Còn giả vờ tác hợp tôi và anh ta? Cậu đúng là lòng dạ hiểm Ngân trừng hai mắt, chán ghét nhìn cô-Diệp Trà, không phải như cậu nghĩ...-Tôi bây giờ là Mộc Ngân, không phải Diệp Trà ngu ngốc lúc trước, cậu xem bây giờ cậu thành ra gì, tôi phải nên cảm ơn cậu, nhờ cậu tôi mới có ngày hôm Ngân lửa hận lộ rõ ra, hận không thể tát cô một cáiThừa Tuyết đau lòng nhìn Mộc Tiêu, hợp đồng này, em không đồng Ngân căm hờn nhìn cô một cái liền xách túi đeo kính râm vào bỏ điKhi lướt qua người cô, Mộc Ngân cũng như người xa lạ, dùng thái độ kiêu ngạo của một diễn viên mà lướt cái cô Mộc Ngân này, đúng là chảnh mà, vậy mà mọi người bảo cô ta thân Thuần nhìn Mộc Ngân bỏ đi, trề môi nói-Diệc Thuần, không phải Mộc Ngân chảnh, mà là tại mình cả. Đáng lẽ năm đó mình nên nói rõ Tuyết giọng nói vô lực, quải ba lô lên-Vậy thì làm sao? Diễn viên nữ chỉ còn Mộc Ngân là hợp nhất người khác đó quải ba lô quay người đi. Diệc Thuần nhanh chóng đuổi theo Thừa Tuyết. Hôm nay định nói "Em yêu anh" nhưng chưa kịp nói thì anh đã rời xa em mãi mãi...- - -Thừa Tuyết chia tay Diệc Thuần ở trạm xe buýt, cô lên xe ngồi ở hàng ghế sát cuối ánh mắt lơ đễnh nhìn ra ngoài cửa mặt hiền hòa cùng đôi mắt xám tro nhu tình hiện ra, đầy ấm áp của Khiêm Lạc."Tiểu Tuyết, anh yêu em, rất yêu.""Khiêm Lạc, em cũng rất yêu anh.""Sau này anh nhất định sẽ cưới em làm vợ, mỗi ngày cùng em ăn cơm, cùng em mỗi đêm ngắm lá phong đỏ và sao trời, cùng em trở thành bác sĩ chữa bệnh cho mọi người còn cùng nắm tay nhau đến cuối cuộc đời.""Anh hứa không được nuốt lời, đời này kiếp này em chỉ đợi anh đến nắm tay em dắt em qua những cản trở trước mặt, không phải anh, em sẽ không nắm tay ai khác."-Đời này kiếp này... anh không cần nữa sao?Hai mắt Thừa Tuyết đã đỏ lên, sóng mũi cay cay, mỗi lần có ai nhắc đến hai từ Khiêm Lạc hoặc nhớ đến những kỉ niệm kia lòng cô lại đau đớn dữ dội, như có hàng vạn mũi dao đâm vào tim."Khiêm Lạc đâu? Anh ta lại nỡ cho cậu chạy bôn ba hay sao? Anh ta yêu cậu như vậy tôi cứ nghĩ sẽ giấu cậu ở trong nhà chứ? Anh ta hẳn rất đau lòng"Nghĩ đến câu nói đầy gai nhọn của Mộc Ngân lòng cô lại se lại, tâm can tê liệt đến mất cảm đó, cô rất muốn trả lời câu hỏi kia của Mộc Ngân, rằng Khiêm Lạc đã chết vào cái ngày định mệnh ấy, anh như một thiên sứ bị Thượng đế triệu hồi về thiên đàng, cho dù làm cách nào, anh cũng không quay về yêu thương cô như trước nữa, nhưng mà cô không có đủ can đảm để nói ra sự thật đau lòng kia, cũng như không thể nào chối bỏ sự thật anh đã chết Tuyết xuống xe buýt đi đến bệnh viện đa khoa Nhân Tâm gần đó, vào thang máy đi lên dày hành lang của những dãy phòng dành cho bệnh nhân thường, bước chân cô dừng trước cánh cửa phòng treo bảng số 206 nhưng không vào qua lớp kính trong suốt, Thừa Tuyết nhìn thấy người phụ nữ ngồi trên chiếc ghế hướng ra cửa sổ đang mở toang kia. Đáy mắt chua nhẹ nhàng mở cửa ra, mặc dù rất khẽ nhưng mà người phụ nữa kia vẫn nghe được rất khẽ quay đầu, khuôn mặt hiền từ nhân hậu nhìn trước mặt, ánh mắt vô là con phải không?-bà Phương mắt vẫn nhìn một nơi vô định, đôi mắt sớm không có thần thái-Dạ phải. Mẹ, mẹ đã khỏe hơn chưa?Cô nhìn mẹ mình, ánh mắt trìu mến nhưng không giấu được chua xót trong đáy khỏe hơn rất nhiều. Tuyết, con đưa mẹ về nhà đi, ở đây chỉ thêm tốn tiền thôi mà mắt của mẹ đã không thể chữa khỏi Phương được cô đỡ đứng dậy, hai tay bà bám chắc cánh tay cô-Mẹ, mắt mẹ không nhìn thấy, bệnh tim của mẹ lại chưa khỏi, có thể tái phát bất cứ lúc nào, con thật không yên tâm cho mẹ về đỡ bà ngồi lên giường bệnh, nói-Cứ ở bệnh viện hoài chỉ làm tốn thêm tiền mà cũng không có thể lo được mà. Con bỏ mẹ ở nhà một mình làm sao con an tâm. Mẹ biết không, hôm qua là lễ ra mắt bộ phim đầu tay của con, con còn dự đinh sẽ tích góp tiền đưa mẹ sang New York chữa khỏi mắt và bệnh tim cho ngồi ở chiếc ghế cạnh giường bệnh, lấy trái cây trên bàn gọt thì tốt quá, công việc con có thể tiến triển tốt là mẹ yên tâm. Mắt mẹ cũng đã mấy chục năm nay chưa nhìn thấy, bệnh tim là bệnh của người già cả thôi, không cần tốn tiền vì cũng nói công việc của con tiến triển rất tốt, vậy thì mẹ cứ để con chữa khỏi bệnh cho mẹ đi, con còn muốn mẹ sống cả đời với con Tuyết gọt vỏ táo xong lấy nĩa ghim một miếng đưa đến tay bà-Con đúng là bướng bỉnh Phương cười nhân hậu, cầm nĩa ghim miếng táo lên ăn-Mẹ, mẹ là người thân duy nhất con còn trên đời này, con không cho mẹ lại rời xa con trẻ ngốc...Bà Phương tay lần theo cánh tay của cô, lần từ từ lên khuôn mặt sờ má cô, bàn tay đầy hơi ấm của tình lực duy nhất của Thừa Tuyết chính là bà Phương, cho dù có nếm trải bao nhiêu đau đớn tủi nhục, Thừa Tuyết cũng không được bỏ cuộc..Thừa Tuyết cắn môi, diễn viên không ai đồng ý đóng phim thì làm sao? Nếu lúc nãy Hướng Luật không điện thoại nói với cô biết Khởi Lạc nhúng tay vào chuyện diễn viên không ai nhận đóng bộ phim này của Ôn Thị thì Thừa Tuyết còn nghĩ là họ có lịch diễn dày cho cùng kẻ đầu xỏ chính là Nhậm Tử Phàm, anh ta không ra lệnh thì làm sao có người dám làm, điều làm Thừa Tuyết thắc mắc chính là, rốt cục Nhậm Tử Phàm nhắm vào Ôn Thị hay là cô?Nếu là cô, vậy là vì cái gì? Cô và anh không thù không oán, gặp nhau chỉ hai lần, thì làm sao cô gây ra lỗi gì chứ?Khiêm Lạc... Nhậm Tử Phàm... Khiêm Lạc... Nhậm Tử Phàm...Một họ Khiêm, một họ Nhậm, tính tình cả ánh mắt cũng không giống nhau, duy có khuôn mặt là giống như đúc. Người giống người, đã là chuyện hiếm xảy ra, nhưng biết được cô thích lá phong đỏ cả lời hứa cùng ngắm lá phong đỏ và sao đêm thì không thể trùng hợp đến 99% thoại vang lên một hồi chuông dài, Thừa Tuyết lấy điện thoại, là một số lạ. Thừa Tuyết hơi nhíu mày, nhưng vẫn bắt máy nghe "Xin chào, tôi là Thừa Tuyết."[...Alo, biên kịch Tô, tôi là chị Tiêu, Mộc Ngân đã đồng ý đóng bộ phim của cô...]-Thật sao? Vậy thì tốt mắt Thừa Tuyết sáng rực[...Về chuyện hợp đồng...]-Ôn Thị sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của Mộc Ngân đưa ra.[...Vậy thì tốt, lát nữa gặp cô ở trường quay của phim, Mộc Ngân nói có thể đóng liền...]Gấp vậy sao? Thừa Tuyết có chút lo lắng, bây giờ trong làng giả trí chẳng có diễn viên nào đồng ý đóng phim của Ôn Thị, Mộc Ngân lại có thù hận với cô nhưng lại đồng ý đóng, Mộc Ngân lại đòi đóng liền, rốt cục là có phải...Thừa Tuyết khôi phục bộ dạng ban đầu, tươi cười đáp "Được ạ, hẹn gặp chị và Mộc Ngân ở trường quay."Nói xong, Thừa Tuyết cúp máy, diễn viên nữ thì đã xong, bây giờ thì đến diễn viên nam, trong đầu Thừa Tuyết đã có đối tượng thích trường quay, Mộc Ngân ngồi ở chiếc ghế gỗ sơn trắng, dựa người vào ghế hai tay khoanh trước ngực, chân vắt chéo, đeo chiếc kính râm, từ người tỏa ra hào quang, kiêu ngạo mà thu Tiêu, xin lỗi tại vì kẹt xe...-Đưa hợp đồng ra kí đi, tôi rất Ngân nhàn nhã tháo kính xuống, ánh mắt xinh đẹp nhìn Thừa TuyếtThừa Tuyết ờ một tiếng, để ba lô lên bàn lấy hợp đồng đây có điều khoản ghi rõ, cậu và chị Tiêu có thể xem. Diệp Trà, cậu đồng ý, tớ thật...-Bắt đầu quay được rồi chứ? Tôi còn phải đóng quảng cáo và phim nhiều Ngân kí lên bản hợp đồng, quăng trước mặt Thừa Tuyết-Ừ, có thể Tuyết cầm bản hợp đồng, cắn môi đáp-À... nếu cô còn gọi tôi một lần bằng Diệp Trà nữa, thì tôi không khách khí đâu, cho dù cô là biên kịch của bộ phim xong coi như nhắc nhở, Mộc Ngân cởi áo khoác ra, đi đến lấy kịch bản xem một chính đâu?-chị Tiêu hỏi-Nam chính đang tới... a, tới Tuyết vui cười khi thấy nam nhân từ ngoài đi vào trường mắt đạo diễn nhất thời không tin, còn chị Tiêu thì há hốc miệng, Mộc Ngân mày cũng nhíu Luật thấy ai cũng nhìn mình bằng ánh mắt kì quặc, quay đầu xem phía sau còn có ai không? Lúc nãy Thừa Tuyết lại điện thoại bảo anh phải đến trường quay ngay có chuyện rất gấp, anh liền gấp gáp chạy xe tới Tuyết, đã có việc gì xảy ra?-Hướng Luật đứng trước mặt Thừa Tuyết lo lắng hỏi-Anh Hướng Luật, có cái này... diễn viên không ai đóng vai chính cho phim của chúng ta, mà nữ diễn viên Mộc Ngân đã đồng ý vào vai nữ chính...Thừa Tuyết dừng một chút, liếc mắt nhìn Hướng nên...-Hướng Luật cau mày, bắt đầu dùng ánh mắt cảnh giác nhìn Thừa Tuyết-Cho nên chỉ còn vai nam chính... mà anh thì...-Không cần nói nữa, anh đường đường là tổng giám đốc, bao giờ lại thành diễn Luật quyết cự tuyệt-Chủ tịch Ôn sẽ đuổi việc em mất, đến lúc đó em không việc, không tiền ăn, tiền trả thuê phòng cho bà chủ nhà trọ, em sẽ lưu lạc đầu đường xó chợ. Anh nhẫn tâm sao?-Thừa Tuyết mi mắt cụp xuống, hai mắt rưng rưng, dáng vẻ rất tội nghiệp-Anh nuôi em, chẳng phải lợi hơn sao?-Hướng Luật lời nói vừa đùa nhưng cũng là lời giấu sâu trong tâm-Nếu anh không đồng ý thôi thì chờ chủ tịch Ôn đuổi em đi. Cứ để kịch bản này của em bị quẳng đi Tuyết càng lúc giọng càng nhỏ, là thương tâmĐối với lời trêu đùa của Hướng Luật, Thừa Tuyết chỉ xem là gió thoảng, nghe vào rất mát tai, sau lại mau quên đi. Tình cảm của Hướng Luật, Thừa Tuyết hơn ai hết hiểu, nhưng mà trái tim cô, không phải dành cho Tuyết xem như anh sợ em đi. Xem như anh để mình bị thiệt thòi Luật xoa xoa mi tâm, trên trán cũng đã vạch hai vạch đen-Thật không? Tuyết nhoẻn miệng cười, ánh mắt đen mun lấp lánh chan hòa toàn ý cười bên trong. Đôi mắt cô, đẹp đến không thể dùng ngôn ngữ nào mà miêu tả, đôi mắt ấy biết "cười".Hướng Luật có vài lần xem kịch bản, cũng hiểu rõ nam chính trong kịch bản phải diễn ra sao, trước khi quay, Hướng Luật có đến chào hỏi Mộc Ngân mong hợp tác vui vẻ, Mộc Ngân vốn không có tính nói nhiều, chỉ hơi nâng môi bắt tay rồi đi thay trang phục."Nhắm mắt lại và nói yêu em" là một bộ phim xoay quanh hai con người, chàng trai tên Hiếu Bác, anh là một thiếu gia của gia đình danh môn vọng tộc, đáng tiếc đôi mắt anh sớm đã mù lòa. Còn cô gái tên là Kỳ Hinh là một cô gái luôn nhìn cuộc sống theo một hướng lạc quan, thông minh giảo họ gặp nhau rất tình cờ, rồi lại yêu nhau không thể ngờ trước, Kỳ Hinh không muốn nhìn Hiếu Bác sống trong bài xích, tương lai bị hủy hoại đã hiến đôi mắt của mình cho Hiếu Bác, lúc Hiếu Bác nhìn thấy được ánh sáng cũng là lúc Kỳ Hinh đã không còn cạnh bức thư Kỳ Hinh để lại, cuối thư có dòng chữ "Nếu anh còn yêu em, thì anh hãy nhắm mắt lại và nói yêu em. Em ở nơi này cũng sẽ nhắm mắt lại lắng nghe tiếng anh nói anh yêu em."Đến ba năm sau, Hiếu Bác cũng tìm được Kỳ Hinh, đôi mắt cô vô hồn không nhìn thấy gì, Hiếu Bác đã là một thương nhân nổi tiếng, liền đưa Kỳ Hinh sang Canada chữa trị, cuối cùng mắt của Kỳ Hinh cũng nhìn thấy, cả hai sống hạnh phúc đến cuối cuộc viết kịch bản này, trong lòng Thừa Tuyết luôn nghĩ đến Khiêm Lạc, trong cuộc sống cô không thể làm anh sống lại, trong kịch bản, cô có thể đặt mọi tâm tư của mình vào đó, chỉ mong cuối cùng người có duyên lại nên giai và Khiêm Lạc chỉ trách hữu duyên vô Tuyết nhìn Hướng Luật và Mộc Ngân chuyên tâm đóng phim, dường như hình ảnh của Hiếu Bác và Kỳ Hinh hiện hữu trên người của cả hai. Lòng Thừa Tuyết đột nhiên thanh thản lạ thường. Tình yêu của Hiếu Bác và Kỳ Hinh thật đáng làm người khác hâm mộ....Nam nhân đặt một tay trên chiếc bàn làm việc, bàn tay khẽ gõ vài nhịp, ánh mắt sắc bén nhìn người con trai trước mặt chủ, hàng của chúng ta sang Las Vegas đều trở thành vô này chính là Mặc Hàng, hắn thân hình cao lớn được bao bởi bộ đồ đen, khoác chiếc áo khoác bằng da, ánh mắt cũng sắc lạnh, trong ánh mắt có thể nhìn thấy sự tàn nhẫn cùng nguy hiểm hơn Mặc Hàng không như Mặc Phong quản về thương trường, mà hắn quản về hắc đạo, nên không thể lúc nào cũng có vẻ mặt thoải mái như Mặc Phong, khuôn mặt lạnh như băng, mà ra tay cũng phải quyết đoán. Nếu không, đừng nói thiếu chủ, cả hắn cũng sẽ không sống nổi trong thế lực nguy hiểm gõ trên bàn của Nhậm Tử Phàm dừng lại, dường như đang suy tính gì đó, sau đó môi mỏng hôi giương lên "Ngươi tạm thời dừng cung cấp hàng sang Las Vegas, ở đây ta còn có việc cần ngươi làm."Dù sao thì bên Las Vegas, Nhị thiếu kia cũng đã luôn đối đầu với Nhậm Tử Phàm, anh cũng không rãnh rỗi mà cứ hao tổn trí lực để chơi trò chơi nhàm chán này với Nhị thiếu, anh còn có việc còn thú vị hạ biết rồi, thiếu chủ có gì căn dặn?-Ta nghe nói bên phía Hàn gia vừa mua một lượng Morphine* thông báo cho cục cảnh sát về kho hàng của đứng đầu Hàn gia là Hàn Đông, ông là một người có địa vị trong hắc đạo, có tiếng nói không kém, đa số ai cũng kính nể Hàn Đông, mà Hàn Đông sớm muốn cháu trai mình là Hàn Bân lên làm lão đại hắc đạo tức vị trí của Nhậm Tử Phàm hiện Tử Phàm sớm nhận ra ý đồ của Hàn Đông song lại chưa có cơ hội diệt trừ, lần này Hàn gia nhập Morphine số lượng lớn để cảnh sát bắt được chắc chắn tiêu hao số tiền lớn chưa tính còn bị cảnh sát giam quả thật Hàn Đông bị bắt vào tù, đương nhiên trong tù có người của Nhậm Tử Phàm, chắc chắn ông không thể sống người Nhậm Tử Phàm ngoài có thù nhất trả, có oán nhất báo ra, còn là ai chướng mắt cản đường thì Nhậm Tử Phàm không ngại trừ khử trước. Morphine* là một thuốc giảm đau gây nghiện như thuốc phiện. Cùng đọc truyện Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm của tác giả Du Huyễn tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại một ai đó có khi nhiều hơn cả chính cả bản thân mình, nhiều khi yêu một cách mù quáng và có khi mình yêu ai từ lúc nào cũng không hay biết. Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm câu chuyện ngôn tình của tác giả Du Huyễn sáng tác mang lại cho bạn nhiều sự bất ngờ, những sự sắp đặt đến tình cờ của duyên phận. Cô- là một đạo diễn đa tài, xinh đẹp có sức hút lớn với đối phương , tình cờ cô gặp anh, tiếng sét ái tình dường như đã đánh trúng tim hai người rồi.. Thì ra hẹn hò mà anh nói chính là cùng nhau ăn trưa, cùng nhau đạp xe đạp đôi, cùng nhau đi dạo khu bán đồ lưu niệm, cùng nhau vui chơi còn cùng nhau dạo biển ngắm hoàng qua nửa ngày ở bên nhau, cái cô nhận được là hạnh phúc. Ánh chiều tà vắt trên trời một mảng màu đỏ vàng, mặt trời to tròn lẳng lặng lặn Tuyết và Nhậm Tử Phàm ngồi trên bờ biển để từng cơn sóng tạt vào bờ ướt cả chân cả hai, hai đôi giày nằm kế nhau trên cát là mơ sao?-Là cái gì?-Tình yêu của đây là thật. Và anh cũng chưa từng nghĩ anh sẽ yêu em, em luôn nói bản thân đã suy nghĩ quá nhiều về mối quan hệ giữa chúng ta. Em thừa nhận em đã tự kỉ khi có vài lần mơ thấy anh nói anh yêu thật?-anh ngạc nhiên quay qua nhìn côCô biết ngay anh sẽ có thái độ này mà. Được rồi, cô dù sao cũng là người thành thật, bất quá anh nghĩ cô tự kỉ chút gì không?-Hoàn toàn chắc chứ?-À, thật ra còn thấy chúng ta... kết là lúc cô biết anh không gạt mình chuyện bị Mộ Dung Khải bắt, anh còn lo lắng cho cô, còn cả vụ kiện Mỹ Ảnh đều do anh ở phía sau giúp đỡ. Nhưng mà bây giờ không còn nữa Thừa Tuyết, anh không ngờ em lại biến thái như Tuyết nằm trên giường lăn qua lăn lại, nghĩ đến anh nói cô biến thái lại xấu hổ che mặt bằng chiếc nãy anh vừa nói xong câu đó cô liền muốn đào cái hố chui xuống hoặc lặp tức tan biến ngay, vậy mà anh còn cười một mực sáng lạn bảo cô về phòng về đến phòng cô liền nằm lên giường ụp mặt lên gối chỉ hận lúc nãy đã nói ra những điều hổ chết lúc đang tự trách mắng bản thân mình thì có tiếng gõ cửa ngoài ban công, Thừa Tuyết ngóc đầu đã thấy Nhậm Tử Phàm bên xấu hổ vài giây nhanh chóng chạy ra mở còn xấu hổ sao?-Anh đừng chọc em dỗi, đi lại ngồi lên giường-Được được không chọc em. Nhưng mà anh nghĩ đến lại không nhịn được...-Anh còn nói thì em không khách sáo đá anh ra khỏi hăm dọa-Ai bảo em tự kỉ quá đi đến bên giường ngồi cạnh cô-Không nói với anh giận dỗi nằm xuống giường trùm chăn lại-Anh không chọc cô không trả lời mình, anh biết cô giận dỗi thì lắc đầu cười sau đó trang nghiêm nói "Anh thú thật với em, anh cũng từng mơ thấy vậy."Thừa Tuyết nghe anh nói xong vài giây sau thì hé mắt ra nhìn anh "Đừng gạt em."-Anh không gạt em, anh dám cam anh vô cùng nghiêm túc nhìn cô-Vậy ra... anh cũng tự kỉ?-cô nhăn răng cười tốc chăn ngồi dậy-Cũng có thể xem là gật gù không phủ nhận-Hóa ra anh cũng suy nghĩ như vậy, thế mà khi nãy còn chọc bĩu môi trừng anhAnh nhoẻn môi cười, cô thật dễ dỗ anh chỉ nói vài câu đã làm cô hết giận tin lời anh ngay. Nếu anh không nói như vậy thì làm sao cô thôi giận dỗi, trước nay đều là người ta lấy lòng anh vậy mà hôm nay lại là anh lấy lòng người mà tên Cổ Dịch Thiên biết được thì hắn sẽ phá ra cười còn châm chọc "Xem ra lão đại UP cũng biết yêu rồi."-Hay là tối nay anh ngủ cùng em?Thừa Tuyết sửng sốt suýt té xuống giường khi nghe anh đề xuất, ánh mắt xinh đẹp đảo qua đảo ngủ dưới sàn?-Trước nay anh quen ngủ em ngủ dưới được, để anh trải chăn giúp Tuyết không ngờ anh lại có thể trắng trợn như vậy liền tức giận bặm môi cầm chăn cùng gối đi xuống em Tử Phàm cười thích thú để gối lại ngay ngắn thoải mái nằm xuống, nghiêng người qua tay chống lên đầu nhìn cô đang trải chăn lên dưới sàn rất không thèm trả lời chính xác hơn là lơ anh tưởng em tự nguyện?-Em không trách gì nhất tối nay cô nhịn rồi Thừa Tuyết, lên giường ngủ đi. Anh sẽ ngủ bên cô nằm dưới sàn lạnh lẽo anh không đành Tuyết cúi đầu mỉm môi cười, xem như anh còn lương tâm. Cô ngẩng đầu cao giọng nói "Không cần."Bây giờ cô đổi ý rồi không muốn lên giường nằm Tuyết nhìn anh thoải mái nằm xuống thì xụ mặt, nhâu mặt nằm lòng cô không ngừng chửi mắng anh vô lương được một lúc lâu trong lòng còn chưa nguôi giận thì anh đã lên tiếng "Nếu lạnh thì lên đây ngủ."Bây giờ lửa giận trong lòng cô còn nhiều hơn ngay cả lạnh cũng không mà anh nào đó nói xong thì xách gối cùng chăn xuống nằm bên cạnh Tuyết quay qua bặm môi trợn mắt với anh "Anh muốn giở trò gì?"-Người yêu em lạnh, em không xót sao?-Anh có chăn, có gối, có giường, anh còn than gì chứ?-cô bĩu môi quay lưng về phía anh-Nhưng mà vẫn còn thiếu. Những thứ đó anh không cần, anh chỉ cần ôm em mới thấy không lạnh nói ngon nay có lẽ anh chưa từng nói những câu từ này nên không quen cho lắm nhưng mà hai má cô đã ửng đỏ có chút thích nhớ Trình Ngụy nói người như Nhậm Tử Phàm không thể nói ra những lời ngon ngọt với cô, lúc đó cô không thể trả lời nhưng mà bây giờ nếu Trình Ngụy nói thêm một lần nữa cô sẽ ngẩng cao đầu mà nói "Nhậm Tử Phàm cũng là một người đàn ông như bao người khác, anh ấy khi yêu cho dù lời nói buồn nôn cỡ nào cũng có thể nói ra chỉ cần có thể dỗ tôi."Anh đưa tay ôm lấy cả người cô lại, tham lam ngửi lấy mùi hương trên người cô "Lúc trước không có gì làm anh sợ mất nhưng mà bây giờ anh có rồi. Thừa Tuyết, anh không muốn sẽ mất em."-Vậy còn viên Hy? Gia đình anh? Anh em cùng sống chết với anh?Cô hạ giọng, yếu ớt nói hết không phải chỉ có cô, anh còn có rất nhiều. Còn cô chỉ có anh và mẹ trước là bọn họ nhưng mà hiện tại là em, anh muốn tương lai vẫn là vùi đầu vào hõm cổ cô-Nhỡ em rời xa anh thì sao?-cô cười, chỉ là hỏi vậy thôi-Thứ đáng sợ nhất không phải em bỏ anh đi mà là đáng lẽ anh có thể giữ em lại nhưng lại không thể làm gì ngoài nhìn em bước Phàm, tình yêu của anh cũng như con người anh rất mơ hồ, em không biết lựa chọn này có phải là đúng hay không?Cô sợ nhất chính là mình đã đi sai đường, đường nên đi cô lại không đi, đường không nên rẽ cô lại rẽ yên tâm. Anh nhất định sẽ không để em cảm thấy yêu anh là điều hối cảm động kìm chế không quay người lại ôm lấy anh. Biết bao cô gái có được hạnh phúc như cô bây giờ? Phải, có rất nhiều người ở bên người đàn ông của cô nhưng mà mấy ai có được sự hạnh phúc bây giờ là người yêu của cô, cô nghĩ có nên thông báo chủ quyền hay không?Ách, Tô Thừa Tuyết mày bị anh chê cười là tự kĩ chưa đủ hay sao?-Em lại nghĩ gì nữa rồi phải không?Bởi vì cô quay lưng về phía anh nên không nhìn thấy được nụ cười ám muội của anh, cô cười giã lã nuốt nước bọt nói "Không có, đang nghĩ mai có phải gặp đối tác bàn chuyện xây resort hay không?"Điều này hoàn toàn đúng nha, hôm nay ngày thứ hai rồi mà không thấy anh nhắc tới mục đích chuyến đi lần này vụ của em chính là nghe lời tổng tài em ra vậy... không công nhỏ giọng bất mãn nóiAnh nghe cô nói vậy thì cau mày, hai tay vịn vào vai cô quay người cô em... thế nào là không công bằng?-Nhỡ, nhỡ anh thừa dịp lấy công làm tư thì sao?-Vậy theo em chuyện tư là gì?. truyện teen hayThừa Tuyết đảo mắt qua lại muốn tìm cái cớ để là...Anh thấy cố ấp úng tìm cái cớ để nói thì chòm người nhanh gọn hôn lên môi cô, sau đó nhìn cô cười nham nhở "Chuyện tư em nói là như thế phải không?Cô mím môi tủm tỉm cười lại liếc anh một cái "Sắc lang."-Anh chỉ hôn em thôi em đã nói anh sắc lang, vậy chứ nếu anh...Cô nghe anh nói đến đây thì vội dùng tay đánh anh một cái trừng mắt "Anh dẹp ý nghĩ đó của anh đi."-Được rồi ngủ đi, trễ lắm ôm chặt cô lại nhẹ nhàng vuốt đầu Tuyết thoải mái dựa đầu vào lồng ngực anh nhắm hai mắt lại ở trong lòng anh ngoan ngoãn hương trên cơ thể anh rất dễ chịu, mùi hương nam tính lại không nồng gắt mùi nước hoa chỉ là mùi xạ hương dịu Tử Phàm hôn lên đỉnh đầu cô, hai tay gắt gao ôm cô vào lòng đợi đến khi cô đã ngủ say mới nhẹ nhàng bế cô lên giường nằm, bản thân thì nằm bên cạnh ôm chặt đêm đó bọn họ ôm nhau ngủ rất ngon, tình cảm của họ trong đêm đó lại thêm mãnh liệt hơn. Một hôm Thừa Tuyết đang ngồi trong phòng điện thoại lại reo lên, mò mẫm một lúc lâu mới lấy được điện chào, tôi là Thừa Tuyết."Cô Thừa Tuyết, tôi là bác sĩ điều trị cho mẹ cô."-Có chuyện gì sao?"Thật ra có chuyện này, anh Nhậm Tử Phàm kêu tôi giấu cô nhưng mà tôi thấy cô cần biết."-Bác sĩ cứ bàn tay cô run rẩy, vô thức nắm chặt điện thoại lòng cô vô cùng bất an."Trước lúc phẫu thuật một ngày, anh Nhậm Tử Phàm kêu tôi... đổi quả tim phẫu thuật cho mẹ cô."-Sao... sao ạ?Hai tay cô vô lực làm rơi điện thoại xuống, nước mắt bỗng rơi ra khỏi hốc lí do gì anh phải làm như vậy? Vì sao phải hại chết mẹ cô?Cô cúi xuống mò lấy điện thoại, hai tay ướt đẫm mồ hôi run rẩy đưa lên tai nghe "Bác sĩ, vì sao ngài biết nguy hiểm lại nghe lời anh ta?""Xin lỗi cô, chúng tôi biết đáng lẽ nên cứu bà chứ không phải tiếp tay giết bà ấy, lúc đầu khi Phàm thiếu ra yêu cầu đó chúng tôi có thử gọi cho cô nhưng mà không liên lạc được, Phàm thiếu lại nói cô cũng đồng ý nên chúng tôi làm theo. Đến khi hôm phẫu thuật thất bại, chúng tôi thấy cô không biết gì hết."-Như vậy là đủ rồi. Cảm ơn vì đã cho tôi cúp máy, tay siết chặt điện thoại, sau đó giống như điên loạn khóc thét ngay cả điện thoại cũng bị cô quăng đi. Tiếng điện thoại vỡ nát, bị ném vào tường nên biến dạng, từng mảnh từng sao phải đối xu73 với cô như vậy? Thà là anh không cho cô hạnh phúc, anh để cô ở trong niềm hạnh phúc rồi lại một nhát đâm vào tim cô làm cô rơi xuống vực sâu vạn cô, giống như bị ai cào xé, hoặc là chính bàn tay anh bóp nát nó. Đau đến chết đi, đau đến cảm giác cũng không Tử Phàm, tôi hận anh...Vì cớ gì phải hành hạ cô như vậy? Anh hận cô đến mức phải đối xử với cô như vậy sao? Cô đã làm gì anh? Kí ức của cô...Người làm nghe tiếng cô la hét liền chạy lên, thấy cô quằn quại nằm trên giường, khóc lóc la hét giống như phát điên thì sợ hãi liền chạy xuống nhà điện thoại cho Trình Ngụy nhận được cú điện thoại liền tức tốc chạy về, anh chỉ định ra ngoài mua vài thứ cho cô không ngờ đã xảy ra anh vào đến phòng, mọi thứ rối tung, cô nằm trên giường ánh mắt đờ cô khóc đến sưng húp, đỏ hoe. Nước mắt vẫn còn trên mặt, dáng vẻ chật vật đáng Tam...Trình Ngụy không biết đã xảy ra chuyện gì, lại nghĩ cô đau lòng do cái chết của mẹ mình nên vội an ủi Ngụy, anh nghe gì không? Là Nhậm Tử Phàm... anh ta đang cười khi thấy em như vậy... anh ta giết chết mẹ em...Thời khắc này trông cô chẳng khác nào người cô giống như chết lặng, tâm cô cũng bị đem ra chặt thành trăm mảnh. Mỗi một nơi trên cơ thể đều như bị những lưỡi dao nhọn đâm điên rồi sao? Bình tĩnh đỡ cô ngồi dậy, lắc mạnh tay anh ta hại chết ba em, bây giờ giết chết mẹ em. Em lại yêu hung thủ giết chết ba mẹ em. Anh bảo làm sao em không điên, không hận?Cô cười rộ song nước mắt mạnh mẽ cục là sao?-Lúc nãy, bác sĩ nói trước ngày phẫu thuật anh ta đã kêu bác sĩ tráo đổi tim. Trái tim đó vốn có vấn Ngụy từ kinh ngạc này chuyển sang kinh ngạc khác, lại không nghĩ Nhậm Tử Phàm lại tàn nhẫn với cô như mà... Trình Ngụy lại không tin đó là sự thật. Tình cảm Nhậm Tử Phàm dành cho cô là thật, anh có thể cảm nhận được. Thì làm sao Nhậm Tử Phàm phải làm cô hận anh ta?-Em hận anh ta... cả đời này em tuyệt đối không tha thứ cho anh oán hận, căm phẫn nói. Cho dù là chết, cô cũng sẽ đem nỗi oán hận này anh không hiểu vì sao Nhậm Tử Phàm lại để lộ chuyện này cho em biết được?-Bởi vì anh ta muốn em đau khổ đến từ yêu mà ra, do yêu quá nhiều nên hận mới nhiều, nếu cô không yêu anh thì bản thân đã không chịu sự đau khổ này càng không hận anh hơn bao giờ liên quan đến kí ức bị mất của em?-Trình Ngụy nhíu mày-Chắc chắn. Em muốn gặp anh mắt cô tròn xoe, thống khổ biến mất lại chứa đầy oán lát tôi đưa em đi. Ba ngày sau tôi đón Ngụy kêu người giúp cô sửa soạn lại, âm thầm gọi cho Nhậm Tử Phàm biết một dẫn cô đi xuống nhà, ra xe ngồi vào. Chuyến này đến Hàn Lâm, không rõ sẽ có biến cố gì xảy Hàn Lâm -Khi Trình Ngụy dìu Thừa Tuyết vào trong nhà, Tâm Nhi vội vàng chạy ra. Nhậm Tử Phàm cũng đi thư, chị về Nhi vui vẻ nắm tay đưa tay kiếm tay Tâm Nhi, khi nắm được thì cười vui vẻ "Chị rất nhớ em."-Tiểu thư, mắt chị...Không chỉ là Tâm Nhi mà ngay cả Nhậm Tử Phàm cũng kinh ngạc đến không sĩ nói sẽ mau khỏi. Em đừng tươi cười che giấu tâm trạng thật-Em đưa chị về tự đi. Chị muốn luyện tập một ra đó chỉ là một phần nhỏ lí do, lí do quan trọng là cô biết Nhậm Tử Phàm vẫn luôn dõi theo muốn anh biết, dù không nhìn thấy đường đi thì cô không cần ai dìu dắt, cô cũng không cần đưa tay dò đường, lúc đi đụng này đụng nọ còn suýt làm vỡ đồ cũng may Tâm Nhi theo sau mới kịp thời giúp chỉ là Tâm Nhi mà ngay cả Nhậm Tử Phàm nhìn thấy cũng đau cô đi lên cầu thang, dáng người biến mất dần, Nhậm Tử Phàm thầm rũ mắt đi vào ngồi lên ghế sô Thừa Tuyết là do di truyền, có thể cả đời cũng không nhìn thấy. Cậu nhìn thấy, đã vui vẻ hài lòng chưa?Trình Ngụy nói, ánh mắt giễu cợt Nhậm Tử Tuyết bị như vậy, tôi không đau lòng sao?-Cậu hại chết ba mẹ cô ấy, chung quy là muốn cô ấy đau khổ. Bây giờ mắt cô ấy đã không còn nhìn thấy gì, đáng lẽ cậu rất vui Ngụy mỉa mai, ngồi xuống ghế đối là ba cô ấy là tôi giết nhưng mẹ cô ấy là ngoại ý ý muốn? Vậy thì phải xem lại nói vậy là có ý gì?-Cậu tự mình suy nghĩ đi. Ba ngày sau tôi đến đón Thừa Tuyết, nhớ chuyện chúng ta cá Ngụy nhoẻn môi, đứng dậy rời của Trình Ngụy làm Nhậm Tử Phàm không hiểu, rốt cục bên trong còn ẩn chứa điều gì?Anh biết bọn họ không thể như lúc trước, nhưng mà anh sẽ bù đắp tất cả những đau khổ của cô. Dù là như lời Trình Ngụy nói, anh cũng không oán trước là anh bị thù hận che lấp mới gây cho cô đau khổ nhiều như vậy, bây giờ anh dùng tất cả tình yêu của mình để bù đắp nỗi đau khổ kia của cô, không cầu mong được đáp trả, chỉ mong không rời xa Tử Phàm lên phòng cô, nhìn thấy cô đang ngồi ở ngoài ban công. Tay đưa ra sờ lấy cánh hoa lưu đi đến, mặc dù không gây ra tiếng nhưng cô vẫn nghe Nhi, giúp chị đem bình tưới đến đây, chị phải tưới cho Tử Phàm nghe cô nói thì đi lấy bình tưới cho dùng tay mình cầm lấy tay cô, giúp cô cầm lấy bình Tuyết nhận ra bàn tay này không phải của Tâm Nhi liền muốn rút về lại bị anh giữ Tuyết, xin lỗi khụy một chân xuống, thật lòng nói tiếng xin lỗi có lỗi sao?Cô cười cười, giống như mỉa là anh gây ra, cho anh cơ hội có được không?-Cơ hội? Nhậm Tử Phàm anh bảo tôi làm sao cho anh cơ hội đây? Là anh làm tôi hận anh, không phải tôi không cho anh cơ phải em nói dù thế nào cũng tha thứ cho anh sao?-Tha thứ? Anh nghĩ đối với những việc anh làm tôi còn tha thứ được sao? Anh giết ba tôi, mẹ tôi, anh là hung thủ giết biết cô hận anh cũng tựa như lúc anh hận ba cô vậy. Cảm giác đó anh hiểu, kêu buông bỏ là một điều không thể những ngày này em cần gì cứ việc nói, anh sẽ đưa Diệc Thuần, Tư Nguyên và Viên Hy tới trò chuyện với cần, gọi Viên Hy tới được có thể giúp cô lúc này chỉ có Viên tôi sẽ gọi Viên Hy ở đời sẽ có lúc làm con người ta hối hận, anh phải làm sao cô mới tha thứ, phải yêu cô nhiều bao nhiêu, bù đắp bao nhiêu cô mới hiểu thấu nỗi lòng của anh!?. . .Mặc Phong và Mặc Hàng được sự phân phó của Nhậm Tử Phàm mà làm việc. Việc làm rất đơn giản, chính là qua Ma Cao đánh đánh bài nhưng thật ra là muốn từ ông chủ sòng bày đó lấy về một món chiếc nhẫn ngọc bạch quý hiếm thời xưa, để lại từ mấy trăm năm của thời vua Mãn Thanh nên có giá trị liên thành. Bởi vì sắp đến đại thọ sáu mươi lăm của Tôn Thúc mà ông rất thích nó nên anh muốn đem về tặng nói xem, có nên dùng súng dọa ông ta không?-Mặc Hàng ngồi trong xe dừng bên đường đối diện sòng bài Tam Thập-Ý kiến không tồi. Nhưng sợ nói ra lại bảo chúng ta không có Phong nhún vai nhìn vào cánh cửa rộng mở kia-Chi bằng giả cướp?-Mặc Hàng, ý kiến càng tồi với việc giết người, những chuyện khác tôi giải quyêtq không Phong định nói tiếp thì nhìn thấy chiếc Mercedes Benz dừng trước cửa, một loạt người áo đen kéo cửa xuống xe lại cùng đồng loạt kính chào một ta tới chủ của Tam Thập được gọi là Sầm Oái, rất nhiều sòng bạc ở Ma Cao là của ông ta nhưng Tam Thập là sòng bài chính. Trong tay ông đang giữ chiếc ngọc bạch kia nên hai người bọn họ mới nhắm vào Tam Thập mà ra nay một mình cả hai làm chưa bao giờ thất bại, nhưng đa số đều dùng súng giải họ đứng trước cửa sòng bài, nhìn lên hai chữ Tam Thập thì nhếch Nguyên xuống xe lửa, hít thở không khí về đêm ở Ma Cao tinh thần cảm thấy thoải mái Mặc Hàng biết cô lén theo anh tới đây, chắc chắn sẽ bị anh quăng vào phòng bắt cô kiểm điểm bản ta đến Ma Cao làm gì cơ chứ?-Chúng ta đi du lịch, nhân tiện anh có một cụ kiện cần qua Ma Cao, một công đôi không biết. Em đi Thuần, anh cũng đặt khách sạn kệ Thuần...Tư Nguyên đang đứng ở nhà ga thì nghe tiếng đôi nam nữ nói chuyện, nhìn qua thì thấy một đôi nam nữ thanh tú, nhìn bọn họ như vậy giống như đang giận lẫy nhau rất hạnh mà cô nhận ra người nữ dường như có nỗi buồn và không quan tâm chàng trai, cô ấy không thích anh trai rất tuấn tú, lại thấy sự hạnh phúc trong đáy mắt anh, có thể thấy được tình yêu anh ta dành cho cô Nguyên nhìn lại bản thân cảm thấy có chút chua xót, giá mà Mặc Hàng cũng quan tâm yêu thương cô như túi xách lên Tư Nguyên đút hai tay vào túi áo đi tìm khách sạn qua qua một đêm đánh bài, Mặc Phong và Mặc Hàng đều nắm được tẩy của bọn người Tam Thập. Nên quyết định tối mai làm một ván lớn nhanh hoàn thành nhiệm là lại không ngờ, khách sạn Mặc Phong và Mặc Hàng ở lại chính là khách sạn mà Tư Nguyên và Diệc Thuần, Nhất Duy ở.

sập bẫy trò chơi nguy hiểm