Truyện Cô Nàng Ham Tiền Của Tổng Giám Đốc Kiêu Ngạo thuộc thể loại: full đầy đủ, cập nhật, truyện được viết bởi tác giả Hương Vy. Đọc truyện ngay tại Truyenff.org
Ngày 20-10, Cơ quan cảnh sát điều tra Bộ Công an (C03) quyết định khởi tố bị can, thực hiện khám xét nhà riêng của bà Bồ Ngọc Thu, cựu giám đốc Sở Kế hoạch và Đầu tư tỉnh Đồng Nai tại phường Quang Vinh (TP Biên Hòa, Đồng Nai). VKSND Tối cao đã phê chuẩn các quyết
Số chương: 115. Converter: ngocquynh520. Edit: Thiên Yết. Đêm khuya tối thui. Cô khoác áo choàng tắm sững sờ đứng ở cửa phòng tắm. Trên giường lớn, hai thân thể trắng bóng liều chết quấn quít với nhau, phát ra âm thanh xấu hổ. Cô thật sự rất muốn khóc, bởi vì người đàn
Cô Dâu Của Tổng Giám Đốc - Đại Mạc Tuyết Lan . Fiction reveals truths that reality obscures. Jessamyn West. Đăng Nhập. Truyện Kiếm Hiệp
Truyện Cô Dâu Nhỏ Của Tổng Giám Đốc - Chương 2. Hiện menu doc truyen. Danh sách . Bên trong phòng thư ký của Phó Tổng giám đốc
Fast Money. Đánh giá từ 359 lượt Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc là truyện ngôn tình mang nhiều tình khúc khai thác sâu về những đời sống sau hôn nhân, sau khi bị gạt cưới, cô bị chính người chồng mình hành hạ, với bào thai còn trong bụng, hắn nghi ngờ và kiên quyết muốn xét nghiệm để điều tra rõ ràng. Thân phận cô nhỏ bé, nay lại càng bị hắn áp đặt, chẳng còn gì đau đớn hơn là dùng bạo lực để yêu thương.*** "Đoan Mộc Mộc, bào thai trong bụng cô là của ai?" Ngày nào đó, hắn cầm kết quả kiểm tra thai của cô, gào thét như cười xinh đẹp quyến rũ, "Trên cõi đời này, đàn ông không phải chỉ có một mình anh. . . . . ."Khoảnh khắc đó, sự ganh ghét như thuốc súng bùng lên thiêu đốt tâm can Lãnh An Thần . . . . . .Giữa màn đêm đen như mực, hắn không đếm xỉa đến việc cô nghi ngờ có thai, cưỡng chế cô nằm xuống phía dưới, cuối cùng máu tươi nhuộm đỏ drap giường trắng như tuyết.****Di chúc về tài sản hơn một nghìn tỷ được công bố, nội dung lại là chỉ khi Đoan Mộc Mộc và người chồng họ Lãnh cùng sinh em bé mới có tư cách thừa đó cô bị đưa ra nơi đầu sóng ngọn gió, đối mặt với những âm mưu tính toán, tình ý giả tạo, Đoan Mộc Mộc trải qua những tháng ngày không yên ám, hắn buộc cô "Bà xã, sinh cho anh một đứa con!"Cô cười, "Được! Nhưng tôi có một điều kiện. . . . . . Ký tên ly hôn!"Khoảnh khắc đó, lòng hắn chấn động đau đớn!Thì ra là,Có vài người, một khi đã gặp mặt, thì nhớ đến vạn năm;Có chút động lòng, một khi đã bắt đầu, thì gương vỡ khó lành.*** Truyện đem lại cho bạn đọc những nhìn nhận thực tế về tình yêu và cuộc sống của người con gái, nỗi uất ức mà cô phải chịu đựng và những tình khúc vượt lên số phần đầy ngoạn mục. Mặt khác, truyện Thục Nữ Dễ Cầu và Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc cũng là những tựa truyện hay mà bạn đọc có thể chiêm nghiệm.
Editor heisallLục Tử Hiên gần như không ngủ, cả đêm cũng chỉ nhìn Đồng Lôi cười khúc này thân thể nhỏ nhắn của cô hiện đầy vết hôn lớn nhỏ gần như không chỗ nào không có, chứng tỏ tối hôm qua anh đã điên cuồng biết bao nhung thân thể này suốt năm năm, hơn nữa tối hôm qua cô lại chủ động như vậy, làm sao anh có thể không nổi điên được, bây giờ nhìn lại thật sự có chút đau lòng, nhưng hơn nữa lại là thỏa dùng sức kéo cánh tay của cô, để cho cô sát lại gần mình hơn, thật tốt khi cô thực sự trở lại bên cạnh Đồng Lôi tỉnh lại từ trong giấc mộng, một nụ cười tủm tỉm lập tức xuất hiện trước mắt, hơn nữa lúc này thân thể của mình lại dán sát vào anh, hai người đều không mặt quần áo, hình ảnh nóng bỏng tối hôm qua lại hiện lên trong đầu lần nữa, cảm thấy gương mặt liền nóng lên."Tối hôm qua ngủ có ngon không?" Giọng nói mê người vang lên, một cái hôn nhẹ rơi vào trên môi, ngón tay thô ráp của Lục Tử Hiên nhẹ nhàng xẹt qua gò má của cô, chăm chú nhìn cô cười tủm tỉm."Ừ, anh ngủ có ngon không?" Lời mới nói ra miệng, Đồng Lôi liền hối hận muốn cắn đầu lưỡi của mình, cô đang nói cái gì vậy chứ, nghe thế nào cũng cảm thấy mập mờ!Biết cô xấu hổ, Lục Tử Hiên cũng không trêu chọc cô nữa, đặt cằm lên đỉnh đầu của cô, sờ tới sờ lui, tiếp theo áp đôi môi ấm nóng lên trán của cô."Lục Tử Hiên, chúng ta vẫn có thể tiếp tục như vậy sao?"Lục Tử Hiên nhìn cô, sau đó nhẹ nhàng thở dài "Anh không biết em ở đây lo lắng cái gì, có lẽ năm năm trước anh chưa bao giờ nghĩ tới sẽ yêu em, nếu như không có sự xuất hiện của em, có lẽ anh sẽ vô tâm sống qua một đời, nhưng bây giờ anh rất may mắn khi yêu em, bởi vì sự tồn tại của em làm anh cảm thấy cuộc sống này tràn đầy sức sống." Cuộc sống thật sự là một con đường kỳ diệu, mình sẽ mãi mãi không thể biết được con đường phía trước sẽ ra sao?"Có thật không?" Đồng Lôi nhẹ giọng hỏi tựa đầu vào trước ngực của anh, thật ra thì cô cũng chưa từng nghĩ tới, đời này sẽ gặp được một tình yêu sâu đậm không thể nào quên như vậy."Thật, tất cả nghi ngờ của em đều để ở chỗ này." Anh kéo tay của cô, đặt ở trước ngực của mình, vẻ mặt khẳng định Lôi cười, cười thật thoải mái, mặc kệ con đường sau này sẽ như thế nào, ít nhất cô sẽ không để cho mình hối hận vì sự lựa chọn này của mình "Đứng lên đi, anh còn muốn đi làm không?" Đồng Lôi đẩy lồng ngực của anh một Lục Tử Hiên không hề động đậy,anh thật sự rất muốn thời gian dừng lại ở giờ phút này."Nếu nhân viên biết ông chủ đi trễ, sau này đình công tập thể thì làm thế nào?" Đồng Lôi giùng giằng ngồi dậy, lui ra khỏi lồng ngực của Lục Tử Hiên, lại bị anh kéo Tử Hiên nhanh chóng đè cô dưới người mình, từ trên cao nhìn xuống cô, sau một lúc đã hôn lên đôi môi mềm mại, vốn định hôn một chút là tốt rồi, nhưng cô rất ngọt nên làm anh nghiện, hôn thế nào cũng thấy không đủ, vì vậy liền hôn sâu Lôi sợ muốn chết, thể lực của người đàn ông này sao lại tốt như vậy, trải qua cả đêm chiến đấu hăng hái, bây giờ cả người cô đều mềm nhũn, đâu còn sức để cho anh có thể đòi thêm lần nữa."Chờ. . . . . . Chờ một chút!"Lập tức khẽ lên bàn tay đang đốt lửa trên người mình của anh, kéo dài khoảng cách của hai người, đôi mắt đen nhánh ngập nước làm bộ đáng thương nhìn anh "Tử Hiên, em mệt rồi!"Nhìn cô như vậy, Lục Tử Hiên đột nhiên cảm thấy một cảm giác tội ác, từ trên người cô lật dậy, ngồi xuống "Được rồi, bây giờ anh sẽ bỏ qua cho em, chỉ là. . . . . ." Nhẹ nhàng ghé vào bên tai cô nói một câu, làm Đồng Lôi đỏ mặt một lúc lâu."Lục Tử Hiên, bây giờ em mới phát hiện anh càng ngày càng không đứng đắn, cả ngày trong đầu đều nghĩ tới những chuyện nhàm chán này.""Đâu có?" Mặt của Lục Tử Hiên uất ức nói."Nếu không sao vừa rồi anh lại nói câu nói kia?" Đồng Lôi không vui mở miệng, tay dùng khăn tắm bọc thật kỹ thân thể của mình lại."Câu nói kia thế nào, là câu nói gì?""Là. . . . . ." Đồng Lôi vừa định mở miệng, liền nhìn thấy khóe miệng của Lục Tử Hiên đang cười hả hê, biết là anh cố ý, lập tức nói sang chuyện khác "Được rồi, mau dậy đi...đi làm nếu không sẽ trễ."Lục Tử Hiên hả hê từ trên giường nhảy xuống, ôm lấy thân thể của cô từ phía sau, tham lam hít lấy mùi hương của cô, trẻ con mở miệng "Anh muốn em mặc quần áo giúp anh!""Anh là đứa bé sao? Em còn phải giúp anh mặc quần áo nữa sao?" Người đàn ông này thật là càng ngày càng lưu manh rồi, lúc này đâu có thấy bộ dạng của một tổng giám đốc Lục thị chứ, nếu bị nhân viên của anh nhìn thấy anh như vậy nhất định sẽ bị dọa sợ mà té xỉu mất Tử Hiên đợi rất lâu, cánh tay vòng quanh eo cô tuột xuống, chỉ nghe được anh nhẹ nhàng thở dài "Aiz, thật đáng thương, không có ai thương mình. . . . . . !"Đồng Lôi lấy tay vỗ trán, thật là phục anh luôn rồi, coi như anh giỏi "Được rồi, được rồi, em giúp anh mặc!"Lục Tử Hiên được như ý cười một tiếng.. . . . . .Tất cả nhân viên Lục thị đều biết, hôm nay tâm trạng của tổng giám đốc đặc biệt đi vào trợ lý liền nhìn thấy tổng giám đốc của bọn họ đang ngẩn người, trước kia tổng giám đốc vẫn thường chạy đua cùng thời gian, bây giờ sao còn có thời gian rảnh mà ở chỗ này ngẩn người chứ, đúng là kỳ tích xưa nay chưa từng thấy."Tổng giám đốc. . . . . . !""Có phải tan việc rồi không?" Nói xong cầm áo khoác lên định đi ra lý trợn to mắt "Tổng giám đốc, bây giờ mới vào giờ làm việc không bao lâu." Lục Tử Hiên lúng túng để áo khoác xuống, nhìn đồng hồ trên tay một chút, mới chín giờ rưỡi, quả thật mới vừa đi làm, mất tự nhiên ho khan ngồi xuống "Có chuyện gì không?""Đây là hành trình sắp tới, tôi đưa qua cho anh xem một chút, nếu như có gì không ổn, tôi sẽ trở về sửa đổi." Trợ lý chuyên nghiệp nói, trên mặt không có bất kỳ vẻ mặt dư thừa nào, giống như vừa rồi không hề có chuyện gì xảy ra Tử Hiên gật đầu một cái, nhận lấy tài liệu trên tay trợ lý, ý bảo anh có thể đi ra ngoài, sau đó trở về bàn làm việc, cầm điện thoại gọi một dãy số."Alo!" Bên đầu kia điện thoại truyền đến một trận cười, Lục Tử Hiên nhíu mày một cái."Có khách tới nhà sao?""Không phải, là mẹ dẫn Đa Đa tới, không phải anh đang làm việc sao? Sao có thời gian gọi điện thoại vậy?" Đồng Lôi biết anh là một người đàn ông cuồng công việc, cho nên đối với nhân viên cũng rất nghiêm khắc, tính toán thời gian, lúc này đã là giờ làm việc rồi!"Anh nhớ em, nên bây giờ căn bản không có tinh thần để làm việc nữa."Bên đầu kia điện thoại rõ ràng dừng lại một chút, sau đó liền không nghe được âm thanh cười đùa nữa, Lục Tử Hiên đoán cô đang xấu hổ, nên chạy đi chỗ khác nghe điện thoại."Đừng lắm lời, sao anh lại có thể lười biếng. . . . . .?"Khóe miệng Lục Tử Hiên chứa đựng ý cười "Được được được, nghe lời bà xã đại nhân, anh sẽ đi làm việc ngay bây giờ, nhưng đừng quên lời anh nói lúc sáng là được.""Đồ háo sắc!" Đầu kia nũng nịu nói một câu rồi cúp điện Tử Hiên thỏa mãn cầm điện thoại, có lúc cuộc sống cũng chỉ cần đơn giản như vậy.
Editor heisallĐiện thoại Đồng Lôi vẫn không gọi được, bây giờ cách lúc bọn họ nói chuyện điện thoại đã rất lâu rồi, Lạc Trường Tuấn không kịp đợi, trực tiếp gọi một chiếc taxi đến thẳng Đồng nhớ Đồng Lôi đã từng nói, gần đây cô đã dời đến Đồng gia rồi, có lẽ cô có chuyện nên đi về trong xe taxi, Lạc Trường Tuấn vẫn còn đang gọi điện thoại, vẫn không được."Tài xế làm phiền anh lái nhanh một chút!" Lạc Trường Tuấn vội vàng xế nhìn anh một cái, hình như biết anh có việc gấp, nhưng "Không được đâu, bây giờ đã là tốc độ nhanh nhất rồi, hơn nữa đang lúc tan làm, người đi đường quá nhiều, không kẹt xe là đã may rồi."Lạc Trường Tuấn biết anh làm khó tài xế, vì vậy điều chỉnh cảm xúc nói "Vậy làm phiền anh cố gắng nhanh lên một chút!""Được!"Xe còn chưa dừng hẳn, Lạc Trường Tuấn đã xuống xe thật nhanh, tại Đồng gia, lúc này đèn đuốc sáng rỡ, khi Trường Tuấn lo lắng gõ cửa Đồng gia, nhưng vẫn không nhìn thấy được bóng dáng quen thuộc."Lôi Lôi có ở nhà không?" Lúc ấy tất cả mọi người đang ở phòng khách nói chuyện phiếm, vợ chồng Đồng thị còn có An An, Lạc Trường Tuấn xuất hiện, vợ chồng Đồng thị tất nhiên rất kinh ngạc."Lạc Trường Tuấn, anh đã về rồi, vào ngồi đi!" An An biết anh, lần đó ở bãi đậu xe, cô đã nhận ra được, Lạc Trường Tuấn này thật sự rất thích Lôi Lôi, sáng sớm đã nghe Lôi Lôi nói, hôm nay anh sẽ trở về."An An, anh ta là…?" Mẹ Đồng tất nhiên rất tò mò, người đàn ông xa lạ này sao lại gọi con gái của mình thân mật như này An An mới phản ứng được, giải thích với vợ chồng Đồng thị "Bác trai bác gái, vị này là Lạc Trường Tuấn, Lôi Lôi ở Chicago năm năm cũng nhờ anh ấy chăm sóc!""Lần đầu tiên gặp mặt, liền hỏi câu này, xin bác trai bác gái bỏ qua cho. . . . . ." Trường Tuấn lễ phép chào hỏi, dù sao bọn họ đều là người nhà của Lôi Lôi."Không sao, chúng tôi còn phải cảm ơn anh. . . . . ." Mẹ Đồng vừa nghe An An nói như vậy, ấn tượng đối với Trường Tuấn lập tức tốt hơn nhiều, dù sao nếu không nhờ anh ta, con gái của mình không biết sẽ như thế nào đây?"Trường Tuấn, sao lại chỉ có một mình anh, Lôi Lôi đâu?" An An nhìn sau lưng anh một cái, Lôi Lôi không phải đi đón anh sao? Sao bọn họ nói chuyện lâu như vậy, còn chưa nhìn thấy bóng dáng của cô?Lạc Trường Tuấn ngồi trên ghế sa lon, trên mặt rõ ràng rất nóng nảy, đôi tay nắm lại thật chặt, trên trán rỉ ra đầy mồ hôi hột."Trường Tuấn?" An An cũng cảm thấy không được bình thường, hình như từ khi vào cửa anh đã có chút lo Trường Tuấn không biết nên nói sao, rối rắm thật lâu mới mở miệng "Tôi cũng không biết xảy ra chuyện gì? Lôi Lôi nói tôi chờ cô ấy ở sân bay, nhưng thật lâu cũng không thấy bóng dáng của cô ấy đến, ngay cả điện thoại cũng tắt máy!" Gương mặt tuấn tú của Trường Tuấn không nén được lo lắng "Tôi cho rằng cô ấy ở đây."Mẹ Đồng vừa nghe, lập tức nóng nảy "Anh nói cái gì?""Bác gái, không có chuyện gì đâu!" An An lập tức trấn an mẹ Đồng đang kích động, chân mày hơi nhíu lại, giọng nói cũng vội vàng thêm mấy phần "Nhưng từ khi cô ấy ra cửa cho đến bây giờ vẫn chưa trở về?"Đang lúc mọi người không biết làm sao, An An giống như nghĩ tới điều gì, lập tức bấm một dãy trong phòng họp của Lục thị, mặt Lục Tử Hiên tối tăm ngồi ngay phía trước, phía dưới là các quản lý của các bộ phận bị giữ lại làm thêm giờ, tổng giám đốc vừa mới nổi giận xong, mọi người đều không dám lên tiếng, trợ lý đứng phía sau Lục Tử Hiên, đưa cho anh một phần tài liệu, mới lật hai trang "Bụp——" một tiếng khép lại, đôi mắt lập tức trở nên sắc bén."Một đám ngu xuẩn, tôi bỏ tiền ra mời các người về không phải để ăn cơm không, nếu như làm tiếp không được, tất cả các người đều đi hết cho tôi." Giận dữ gầm lên, thân thể cao lớn của Lục Tử Hiên lập tức đứng lên, trên cao nhìn xuống quét qua mỗi người đang ngồi ở người ở phía dưới thì không dám thở mạnh, thấy anh rời đi, liền thở phào một hơi thật dài."Tổng giám đốc. . . . . ."Bóng dáng cao lớn của Lục Tử Hiên đi tới, nhìn thấy thái độ lạnh lùng này, thư ký còn chưa nói hết, đã bị cửa chính ngăn cách, vốn tưởng rằng có thể tan việc về nhà, xem ra không được tới trước bàn làm việc, áo vest bị anh tức giận ném lên trên ghế sa lon, cà vạt cũng xiêu xiêu vẹo vẹo trên cổ, hai tay chống trên mặt bàn, dùng sức thở hổn hển, chợt, ánh mắt tối sầm lại, theo tiếng gầm nhẹ, tất cả mọi thứ trên bàn đều bị hất xuống thật sự sẽ phải từ bỏ cô như vậy sao? Nhưng anh rất không cam này điện thoại vang lên, Lục Tử Hiên khẽ cau mày, giọng nói có vẻ hơi lo lắng của An An bên kia truyền đến "Tử Hiên, Lôi Lôi ở chỗ của anh sao?""Sao cô ấy sẽ ở chỗ này của tôi được, không phải cô ấy ước gì được cách xa tôi một chút hay sao?" Lục Tử Hiên tự giễu mở miệng, nhưng giống như nghĩ tới điều gì "Sao vậy? Lôi Lôi đã xảy ra chuyện gì sao?""Không thấy Lôi Lôi đâu cả, nghe Trường Tuấn nói cô ấy mua đồ ở siêu thị, nhưng đến bây giờ vẫn chưa về?" An An cố ý để giọng điệu giảm xuống, nhưng trong nháy mắt Lục Tử Hiên cảm thấy hít thở không thông, thân thể liền đứng thẳng, nhanh chóng cúp điện thoại, cầm lấy áo khoác chạy ra có thể như vậy, từ khi cô đi siêu thị đến bây giờ đã lâu như vậy, coi như có mua thêm đồ cũng đã về từ sớm rồi, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện? Loại cảm giác này làm lòng của anh càng ngày càng lo màu đen chạy như bay trong đêm tối, Lục Tử Hiên không ngừng gọi điện thoại, tuy nhiên nó luôn là nhắc nhở tắt Tử Hiên cảm thấy lòng của mình đang run rẩy, ngón tay nắm chặt trên tay lái, đốt ngón tay tái nhợt nhìn thấy mà phát hoảng, trong lòng nói thầm một cái tên ——Đồng Lôi, Đồng Lôi, Đồng Lôi. . . . . ."Sẽ không có chuyện gì, không sao. . . . . ."Đột nhiên, điện thoại di động trong túi reo Tử Hiên lập tức dừng xe lại nhận điện thoại."Lôi Lôi. . . . . ." Thật ra thì anh căn bản không nhìn hiển thị cuộc gọi, chỉ là suy nghĩ đã không thể khống chế giọng nói lẳng lơ của phụ nữ truyền đến "Lục Tử Hiên tiên sinh!" Giọng nói lẳng lơ này nghe có chút quen tai "Nếu như anh muốn cứu cô gái kia, vậy ngày mai hãy chuẩn bị xong 1 tỷ đến bến tàu, chỉ một mình anh, ah, đúng rồi, nhất thiết không được báo cảnh sát, nếu không thì chuẩn bị nhặt xác của cô ta đi." Lục Tử Hiên còn chưa kịp nói chuyện, điện thoại đã bị Tử Hiên giống như sấm sét giữa trời quang, tay cầm điện thoại có chút run rẩy "Lôi Lôi. . . . . . Lôi Lôi. . . . . . Bị bắt cóc rồi!"
Thể loại Hiện đạiConverter ngocquynh520Editor caoviyen_73 + quacauphale"Có thai với tôi? Tôi cần bằng chứng xét nghiệm. . . . . ." Đoan Mộc Mộc bị người đan ông chất vấn một cách cay nghiệtTại sân bay cô vô ý làm hỏng đại sự, trêu vào một người không nên trêu, làm lỡ việc đính hôn của hắn, vì vậy, cô phải tự đem thân mình bù đắp. Từ khi sinh ra đến giờ, Lãnh An Thần chưa bao giờ tức giận như vậy."Mười tháng sau, cô sinh được con, ân oán giữa chúng ta xóa bỏ, " hắn cười lạnh lẽo như ác Mộc Mộc muốn đập đầu vào tường, cô là một thiếu nữ mới lớn chưa chồng, sao có thể sinh em bé? Đừng nói cho cô mười tháng, ngay cả mười năm cũng không khi cưới, cô tranh đấu với Tiểu Tam, chiến tranh địch - ta căng thẳng, trải qua cuộc sống vô cùng hỗn loạn, cả thể xác và tinh thần đều mệt mỏi. . . . . .****"Đoan Mộc Mộc, bào thai trong bụng cô là của ai?" Ngày nào đó, hắn cầm kết quả kiểm tra thai của cô, gào thét như cười xinh đẹp quyến rũ, "Trên cõi đời này, đàn ông không phải chỉ có một mình anh. . . . . ."Khoảnh khắc đó, sự ganh ghét như thuốc súng bùng lên thiêu đốt tâm can Lãnh An Thần . . . . . .Giữa màn đêm đen như mực, hắn không đếm xỉa đến việc cô nghi ngờ có thai, cưỡng chế cô nằm xuống phía dưới, cuối cùng máu tươi nhuộm đỏ drap giường trắng như tuyết.****Di chúc về tài sản hơn một nghìn tỷ được công bố, nội dung lại là chỉ khi Đoan Mộc Mộc và người chồng họ Lãnh cùng sinh em bé mới có tư cách thừa đó cô bị đưa ra nơi đầu sóng ngọn gió, đối mặt với những âm mưu tính toán, tình ý giả tạo, Đoan Mộc Mộc trải qua những tháng ngày không yên ám, hắn buộc cô "Bà xã, sinh cho anh một đứa con!"Cô cười, "Được! Nhưng tôi có một điều kiện. . . . . . Ký tên ly hôn!"Khoảnh khắc đó, lòng hắn chấn động đau đớn!Thì ra là,Có vài người, một khi đã gặp mặt, thì nhớ đến vạn năm;Có chút động lòng, một khi đã bắt đầu, thì gương vỡ khó lành. . . . . .
cô dâu của tổng giám đốc