Mờ mắt và nhức đầu là những dấu hiệu thường gặp của người bị hạ đường huyết . Lượng đường trong máu thấp có thể do ăn không đủ chất, suy dinh dưỡng, mang thai, ung thư hiếm gặp và tác dụng phụ của thuốc (trong đó có thuốc kiểm soát đường huyết). Những Đỗ Thị Hà sinh năm 2001 đến từ huyện Hậu Lộc, tỉnh Thanh Hóa. Cô đăng quang ngôi vị Hoa hậu Việt Nam 2020 và đại diện quốc gia tham dự Miss World 2021, xuất sắc lọt vào top 13. Hai nàng hậu vẫn rất xinh đẹp qua camera thường của 'team qua đường'. Nguyễn Phương Nhi sinh năm SDT Trung Tâm Bảo Hành: 0866.995.088. Thứ Hai - thứ Bảy: Sáng từ 8h00 - 12h00 / Chiều từ 13h00 - 17h00 | CN nghỉ. D2-33 Đường sô 47, KDC 586, P. Phú Thứ, Q. Cái Răng, TP. Cần Thơ. Sáng từ 8h30 - 12h00 / Chiều từ 13h00 - 17h00 | Thứ Bảy Sáng từ 8h30 - 12h00 | CN nghỉ. 199 Trần Phú P. 4, Q. 5, TP Cơ quan Công an và Quản lý thị trường đã phát hiện đường dây buôn bán hàng giả là sữa tắm nhãn hiệu Tesori D' Oriente với số lượng lớn. Chiều nay (15/9), TAND quận Thanh Xuân, Hà Nội đưa bị cáo Đặng Thanh Vân (SN 1996, ở quận Nam Từ Liêm) và Cao Thị Hồng Bích (SN 1991 Hai sứ giả Thưởng thiện Phạt ác là những người có võ công cao hơn hẳn các cao thủ Trung Nguyên. (Ảnh: Trong phim Tân Hiệp khách hành). Hai sứ giả Thưởng thiện Phạt ác là những người có võ công cực kỳ cao cường, không có bang hội nào đánh lại. Fast Money. Cánh cửa mở ra, Tiểu Tình đang xoay người chuẩn bị để mẫu tử Hải Đường đi trước thì một thân ảnh nhỏ trông như ngọn lửa đỏ chạy vọt vào, vừa chạy vừa la hét, “Mau đóng cửa! Mau đóng cửa!” Tiểu Tình luống cuống tay chân đem cánh cửa đóng lại. Hải Đường nửa ngày vẫn chưa hết ngạc nhiên, nàng nhìn chằm chằm ngọn lửa đỏ vừa chạy vào nhà mình, nguyên lai là một tiểu cô nương có khuôn mặt tròn tròn, hai má lúm đồng tiền thật sâu, đối mắt to trong suốt như thủy tinh không ngừng chớp chớp. Tiểu cô nương ghé mắt vào khe hở trên cánh cửa nhìn ra ngoài trong chốc lát, sau đó xoay người làm bộ dáng thở phào một hơi, vừa thở vừa lẩm bẩm, “Nguy hiểm thật! Nguy hiểm thật!” Hải Đường nhìn Tiểu Tình cười cười, nàng ngồi xổm xuống rồi hỏi, “Tiểu nha đầu, tại sao ngươi lại chạy vào nhà của chúng ta?” Tiểu nha đầu trợn mắt nhìn nàng, thanh âm có chút giận dỗi, “Ta không phải tiểu nha đầu” “A, ngươi không phải tiểu nha đầu, vậy ngươi tên gì?” “Ta là Ngô Thiên Nhược, người cũng có thể gọi ta là Nữu Nữu”, tiểu nha đầu lúc lắc bím tóc của chính mình. “Nữu Nữu, ngươi tại sao lại chạy vào nhà của chúng ta?”, Hải Đường không nhịn được mà vươn tay nhéo nhẹ vào gương mặt mập mạp của tiểu nha đầu. “Không được nhéo mặt ta!”, tính khí không tồi, “Là ta bỏ nhà đi!”, Nữu Nữu nhỏ giọng đáp trả. “Ngươi cũng bỏ nhà trốn đi? Vì sao?”“Cũng? Còn có ai bỏ nhà trốn đi? Cô cô xinh đẹp, là cô cô sao?”, đôi mắt to chớp chớp nhìn Hải Đường. “Ha ha, không phải, nói cho cô cô biết, tại sao ngươi lại bỏ nhà trốn đi?”, tiểu hài tử tại sao lại thông minh như vậy chứ? “Là phụ thân muốn kết hôn với hồ ly tinh nên ta tức giận”, đôi mi nho nhỏ cau lại. “Hồ ly tinh?”“Bọn hạ nhân nói hồ ly tinh kia muốn bước qua cửa nhà ta, còn nói phụ thân sau khi cưới nàng sẽ quên mất ta, lại còn buộc ta gọi nàng là nương, lại sinh thêm đệ đệ, có tiểu đệ đệ rồi lại càng quên mất ta”, Nữu Nữu chu chiếc mỏ nhỏ nhắn, nước mắt dường như sắp sửa rơi xuống. Nguyên lai là vậy, “Nương của ngươi đâu? Ngươi không sợ nương lo lắng sao?” “Nữu Nữu không có nương, không có nương. Oa!”, tiểu nha đầu vừa nói xong đã oa oa khóc lớn. Hải Đường trong lúc nhất thời không biết làm gì thì Đô Đô đứng xem bên cạnh đã bước tới, hắn dùng tay gạt nước mắt của tiểu nha đầu rồi dỗ dành, “Không khóc, không khóc!” Tiểu nha đầu vừa khóc vừa gạt cánh tay hắn sang một bên rồi tức giận, “Nam nữ thụ thụ bất thân” “Ắc!”, Hải Đường rốt cuộc nhịn không được liền phá ra cười, vừa cười vừa ôm Đô Đô đang ủy khuất, “Đô Đô a, Nữu Nữu đang không vui, không phải giận dữ với ngươi đâu!” “Tiểu thư, chúng ta phải làm sao bây giờ?”, Tiểu Tình lo lắng nhìn Nữu Nữu, trong nhà đột nhiên có thêm một tiểu cô nương, thật đau đầu a! “Làm sau bây giờ? Thôi kệ!”, nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngác của Tiểu Tình, Hải Đường cười nói, “Mặc kệ nàng, khóc mệt tự nhiên sẽ không khóc nữa” Nghe được Hải Đường nói câu này, thanh âm oa oa của tiểu nha đầu nhỏ đi nhiều, cuối cùng chỉ còn lại tiếng nức nở. “Nữu Nữu, ngươi định đi đâu?”, Hải Đường cười nói. “Cô cô xinh đẹp, người có thể lưu ta lại không?”, tiểu nha đầu ỏn ẻn tiến đến trước mặt nàng. “Lưu lại? Ta không biết ngươi nha, tại sao phải lưu lại ngươi?” “Bởi vì chúng ta là hàng xóm a!”, Nữu Nữu chỉ tay vào bức tường bên cạnh, “Nhà của ta cách vách” Nguyên lai là nha đầu nhà bên cạnh, “Ngươi nói xem, ta phải lưu ngươi đến bao giờ?” Tiểu nha đầu chu miệng nói, “Đến khi phụ thân tới đón ta” “Nếu phụ thân ngươi không đến?”, Hải Đường nhịn không được trêu chọc nàng. “Phụ thân của ta nhất định sẽ đến”, tiểu nha đầu nói vô cùng kiên định. Đô Đô đứng một bên nghe được cũng mở miệng nói, “Phụ thân của ta cũng nhất định sẽ đến”. Thần sắc Hải Đường có chút ảm đạm. Nữu Nữu nhìn trái ngó phải một hồi mới chú ý đến Trầm thúc đang quỳ trên mặt đất, “Cô cô xinh đẹp, tại sao bá bá kia lại phải quỳ?” Hải Đường quay đầu nhìn Trầm thúc một cái, Trầm thúc này vẫn còn đang quỳ trên mặt đất, nàng vô lực thở dài, “Trầm thúc, đứng lên đi, hôm nay ta sẽ không đi ra ngoài” Trầm thúc đứng lên, cúi đầu thi lễ rồi lui vào cửa phòng. Hải Đường tay trái nắm Đô Đô, tay phải nắm Nữu Nữu dẫn vào hậu viện. Nữu Nữu vừa nhìn thấy chiếc đu dây liền phấn khích kêu to một tiếng rồi chạy đến. “Tiểu Cam, ngươi chơi với Nữu Nữu một chút, chú ý đừng quá dùng sức, chỉ cần đẩy nhẹ là được”, Hải Đường nhìn sang Đô Đô, “Đô Đô, ngươi để Nữu Nữu chơi trước, đợi lát nữa đến phiên ngươi, có được không?”, con trai nàng ngoan ngoãn gật đầu. “Tiểu Tình, ngươi nói Trầm thúc sang nhà bên cạnh báo tin, bảo người lớn bên nhà bọn họ qua đón đứa nhỏ” Hải Đường nhìn sắc trời, đã hơn một canh giờ rồi, tại sao người lớn bên nhà đó vẫn còn chưa qua đón đứa nhỏ? Chẳng lẽ thật sự giống như Nữu Nữu nói, phụ thân đã quên mất nàng? Hải Đường mỉm cười, thiên hạ làm gì có bậc cha mẹ lại quên mất con mình? Hai tiểu tử kia ở chung một chỗ cũng không tồi, bọn chúng thay phiên nhau đu dây, cũng không phát sinh tranh cấp. Chơi đùa một hồi liền cảm thấy mệt nên chạy vào nhà kiếm thức ăn vặt. Nữu Nữu vừa ăn vừa nói, “Đô Đô, thức ăn nhà các ngươi ngon thật. Ta có thể mang một ít về cho phụ thân nếm thử không?”. Đô Đô vẫn là một đứa nhỏ hào phóng, hắn đem toàn bộ chén đĩa đẩy đến trước mặt Nữu Nữu. “Tiểu thư, Ngô gia cho người đến đón Nữu Nữu, người có muốn gặp mặt bọn họ một lần không”, Tiểu Tình nhẹ nhàng tiến đến rồi hạ giọng nói nhỏ vào tai Hải Đường. “Ta ra ngoài trước, ngươi ở đây giúp Nữu Nữu đóng gói thức ăn, sau đó mang nàng đi ra”. Xuyên qua hành lang, Hải Đường bước vào chính sảnh liền thấy một vị bạch sam nam tử đang đứng xoay lưng về phía nàng để nhìn ngắm bức tranh treo trên tường. “Khụ, tiểu thư”, Trầm thúc sắc mặt hờn giận bê trà tiến đến gần. Nam tử kia nghe thấy thanh âm liền quay đầu lại, hắn đang chuẩn bị hành lễ thì đột nhiên ngây ngẩn. “Là ngươi?”, Hải Đường nở nụ cười, “Ngô đại hiệp” “Nguyên lai là Phương phu nhân, thật sự không ngờ, Phương phu nhân tại sao lại ở nơi này?”, Ngô Thiên Phàm chắp tay, thanh âm có chút nghi ngờ. “Đúng vậy, thật không ngờ Ngô đại hiệp lại là hàng xóm của ta. Ngày đó tiểu nữ được Ngô đại hiệp cứu giúp, vẫn chưa có cơ hội đến cửa nói lời cảm tạ, không nghĩ hôm nay lại gặp nhau ở nơi này. Ngô đại hiệp, mời ngồi”, Hải Đường ngồi xuống ghế, Trầm thúc không có ý định lui ra mà chỉ khoanh tay đứng một bên. “Ta nhớ rõ tòa nhà này không thuộc Phương gia?”, Ngô Thiên Phàm bê trách trà uống một ngụm. “Đúng vậy, ta cũng chỉ mới chuyển đến” “Phương công tử đâu? Nếu ta không nhìn lầm thì ngoài cửa treo bảng danh “Trầm Trạch”?”, thắc mắc của Ngô Thiên Phàm không ít a! Hải Đường có chút không được tự nhiên, nàng nhíu mày chuyển đề tài, “Ngô đại hiệp đến đón Nữu Nữu sao?” Ngô Thiên Phàm đứng dậy thi lễ, “Nữu Nữu đến quấy rầy người, ta thật sự xấu hổ” “Ngô đại hiệp, tại sao bây giờ mới đến?”, Hải Đường nhàn nhã thổi trà. “Ta ở ngoài thành thương thảo chuyện mua bán, nhận được tin người nhà truyền đến liền chạy đến đây, chỉ là mất chút thời gian”, Ngô Thiên Phàm thành khẩn đáp. “Nữu Nữu nói nàng phải bỏ nhà trốn đi”, Hải Đường quyết định nói rõ ràng, “Vì phụ thân nàng muốn kết hôn với nữ nhân khác” Ngô Thiên Phàm lắc đầu bất đắc dĩ, “Là Nữu Nữu hiểu lầm, ta chỉ gặp qua nữ nhân kia hai lần, cũng không có ý muốn rước nàng vào cửa” “Hóa ra là vậy, xem ra Ngô đại hiệp nên giáo huấn lại hạ nhân của ngài”, Hải Đường có chút vui mừng, nguyên lai không phát sinh tội danh ngược đãi. “Cha!”, Tiểu Tình dẫn Nữu Nữu tiến đến, tiểu nha đầu vừa trông thấy phụ thân liền mếu máo, “Nữu Nữu nghĩ cha không cần Nữu Nữu, người sao bây giờ mới đến?” Ngô Thiên Phàm ôm nữ nhi, vừa sủng ái sờ sờ tóc của nàng vừa nói, “Tại sao phụ thân lại không cần Nữu Nữu? Phụ thân đang ở ngoài thành, vừa nghe tin liền vội vã trở về gặp Nữu Nữu nha!” “Cha, chúng ta về nhà!”, Nữu Nữu chỉ ra ngoài cửa. “Đợi đã, Nữu Nữu, bình thường phụ thân dạy ngươi thế nào? Quấy rầy người ta còn không nói lời cảm ơn? Ngươi quên rồi sao?” Nữu Nữu thè lưỡi, từ trên người phụ thân nhảy xuống rồi tiến đến trước mặt Hải Đường thi lễ, “Cô cô xinh đẹp, đa tạ người lưu lại ta, về sau ta có thể đến nhà người chơi không?” Hải Đường vỗ vỗ đầu tiểu nha đầu, “Có thể, nhưng phải được phụ thân ngươi đồng ý” Đôi mắt to chớp chớp, “Cái kia…Đô Đô có thể đến nhà của ta chơi không?” Trẻ con đúng là đáng yêu, “Chỉ cần phụ thân của ngươi đồng ý, Đô Đô cũng nguyện ý là có thể đến nhà ngươi chơi” Bàn tay múp míp vung vẩy, “A ha, phụ thân nhất định sẽ đồng ý. Cô cô xinh đẹp, ta về trước, cáo từ”. Tiểu nha đầu hưng phấn lôi kéo tay phụ thân chạy ra ngoài. “Phương phu nhân, việc hôm nay Ngô mỗ xin đa tạ. Quấy rầy rồi!”, Ngô đại hiệp thật lòng xin lỗi rồi rời đi. Vô tình bị xuyên không nhưng nàng lại muốn có cuộc sống an nhàn không tranh giành với ai , cuộc sống hạnh phúc bên chồng con nhưng ông trời thường thích trêu đùa hài tử, vì phu quân, “nhàn thê” cũng có thể trở thành “hiền thê”. Chuyện gia đình, chuyện “thân hữu thị phi”,…nếu đã không thể tránh thì chi bằng tất cả hãy bước ra đây, ta tiếp!Mời các bạn đón đọc truyện Hải Đường Nhàn Thê của tác giả Hải Đường Xuân Thụy Tảo thuộc thể loại xuyên không , có chút điền văn và sủng. If you're a more budget-conscious traveler, then you may want to consider traveling to Hai Duong between September and November, when hotel prices are generally the lowest. Peak hotel prices generally start between June and August. Bận rộn vài ngày, Trầm nhũ mẫu cùng Tiểu Tình đã chuẩn bị xong mọi thứ, Hải Đường nhìn mười thùng hành lý thật to đặt trên hành lang mà giật mình, “Sao mang theo nhiều vậy?”. Tiểu Tình lên tiếng, “Bao nhiêu đây thì tính cái gì? Hồi môn của tiểu thư lúc đến Phương gia còn nhiều hơn, một phần đã phân chia cho bọn người xấu, biết vậy lúc trước sẽ không hào phóng như vậy”. Hải Đường tò mò mở một thùng ra xem, bên trong quần áo chiếm ba bốn phần, còn lại đều là tơ lụa, ở một góc thùng còn có không ít trân châu ngọc thạch. Hải Đường phủi tay, của cải không tồi a! Vài hạ nhân từ bên ngoài đến, bảo là giúp nàng chuyển hành lý đến phủ trạch mới. Tiểu Tình vội vàng khóa nắp thùng lại, Trầm nhũ mẫu cùng vài người khác đã đến phủ mới để sắp xếp. Hải Đường nhìn nha đầu Tiểu Tình đang đứng chỉ huy một bên, có nha hoàn giỏi giang như nàng ta thật tốt, Hải Đường ngáp một cái rồi quay vào phòng. Buổi chiều, Tiểu Tình mang theo hai túi vải nặng giúp Hải Đường đi ra đại môn, bên ngoài đã có sẵn một chiếc xe ngựa, sau khi ngồi vào chỗ của mình, Hải Đường vén rèm xe nhìn lại phủ cũ một lần nữa, “Nơi ta đã sống lại, tạm biệt!” Xe ngựa chạy một lúc lâu rồi ngừng lại, hiện tại nàng đang đứng trước cổng một tòa nhà lớn, hai bên cánh cửa đồ sộ có viết hai chữ “Phương phủ”. Hai bên cổng là một đôi sư tử đá, đúng là nhà cao cửa rộng nha, hắc hắc! Người gác cổng đưa nàng đến nơi ở của mình. Hải Đường vừa đi vừa đánh giá xung quanh. Trong phủ chia thành nhiều biệt viện riêng lẻ, đình đài lầu các san sát nhau, đại đa số biệt viện đều bố trí cạnh hồ nước, cảnh sắc không tệ, so với Bắc Kinh lộng lẫy chỉ có hơn chứ không kém. Đi một lúc lâu, Tiểu Tình có chút mất hứng, nàng trước sau vẫn nắm chặc tay Hải Đường, “Tiểu thư, những biệt viện xinh đẹp kia không phải là nơi chúng ta ở sao? Như thế nào mà càng đi càng hẻo lánh?”. Hải Đường nhìn bốn phía, quả thật nơi này có hơi vắng vẻ. Nàng vỗ vỗ tay Tiểu Tình nói, “Không có việc gì. Giữ yên lặng một chút đi!” Đi một mạch đến sau núi, ở đây có một một tòa biệt viện nằm trơ trọi, bên cạnh là một con đường mòn nhỏ chạy thẳng vào rừng, nơi này phỏng chừng là biệt viện hẻo lánh nhất Phương phủ. Người gác cổng dừng bước, nói là đã đến biệt viện của Đại thiếu phu nhân, hắn không nhanh không chậm quay đầu bỏ đi, lưu lại Tiểu Tình đang tức giận dậm chân. Hải Đường hưng phấn lôi kéo Tiểu Tình bước qua cánh cửa được kết bằng dây leo, bên trong là một mảnh sân nhỏ hình vuông, hướng bắc là gian nhà chính, có tất cả ba dãy, mỗi dãy lại nối với nhau bằng hành lang. Dọc hai bên hành lang là hàng cột chạm khắc hoa văn. Hướng đông là một hàng cây, hình như là Hải Đường. Hướng nam có thêm một vài phòng nhỏ thông với gian nhà giữa. Trong viện còn có hai nhà kho. Tiến vào gian nhà giữa, Trầm nhũ mẫu đang thu dọn đống hành lý của Hải Đường, Tiểu Tình cũng buông hai túi vải trên tay mà xông vào chiến đấu. Giữa nhà có một bộ bàn ghế gỗ, hai bên còn có tấm bình phong, phía sau còn có một cánh cửa nhỏ thông ra tiểu viện, đây ắt hẳn là phòng khách rồi! Trái phải hai bên còn có một gian phòng nhỏ, chắc là phòng dành cho nha hoàn. Nàng mở cửa một gian phòng khác, chiếc ghế quý phi đập vào mắt nàng, bên cạnh ghế còn có chiếc bàn trà nhỏ, từ cửa sổ có thể nhìn thấy hàng cây Hải Đường bên ngoài. Một ngày nào đó những cành Hải Đường kia sẽ trổ hoa, đến lúc đó phong cảnh sẽ đẹp vô cùng a! Hải Đường ngồi trên ghế quý phi tưởng tượng cảnh sắc xinh đẹp nơi này khi mùa xuân đến. Trăng đã lên. Ánh trăng dịu dàng chiếu rọi lên tấm rèm lấp lánh. Chiếc gường chạm khắc hai đóa hoa mai chiếm hơn phân nửa không gian trong phòng ngủ. Bên cạnh gường còn có một chiếc tủ lớn treo đầy y phục và một chiếc bàn trang điểm. Hải Đường vô cùng hài lòng. Nhà giàu có khác a! Một Thiếu phu nhân thất sủng cũng có thể ở nơi tốt thế này, đúng là không tồi! Góc bên trái thư phòng có kê một chiếc tràng kỷ bên dưới cửa sổ, trong phòng còn có một kệ sách chứa đầy cầm phổ, thứ này nàng căn bản không đụng tới. Ngoài ra còn có một thư án, giá bút, nghiên mực…tất cả đều được sắp xếp gọn gàng. Cửa sổ phía đông mở thẳng ra hậu viện, từ đây có thể nhìn thấy vài thân cây Hải Đường, lại còn có một cái ao nho nhỏ phỏng chừng dùng để phòng hỏa hoạn. Trong thư phòng còn một cánh cửa nhỏ mở ra tẩm phòng, Trầm nhũ mẫu mang theo một thùng hành lý tiến vào. Hải Đường nằm trên trường kỷ cười trộm, không biết để có được khu vượn phía sau biệt viện này phải tốn bao nhiêu tiền a! Khó trách nhiều người lại muốn xuyên qua, áp lực cuộc sống quả thật giảm đi rất nhiều nha! Hải Đường miên man suy nghĩ một hồi liền chìm vào giấc mộng đẹp. Trong mộng, nàng vẫn đang sống cùng cha mẹ, cả nhà nhìn ngắm hoa Hải Đường nở rộ trong sân, cuộc sống vui vẻ cứ thế trôi qua. Ăn xong cơm tối, Hải Đường lôi kéo Tiểu Tình cùng Trầm nhũ mẫu đến phòng khách, nàng có rất nhiều vấn đề muốn hỏi thăm. “Tiểu Tình, ngươi cũng biết là ta không còn nhớ rõ vài chuyện, bây giờ ngươi nói lại cho ta nghe. Phụ thân của ta là ai?” “Lão gia là đương kim Lại bộ thượng thư Lâm Duy Vũ, là vị quan được Hoàng Thượng coi trọng, chỉ là…”, Tiểu Tình dừng lại nhìn Trầm nhũ mẫu, Trầm nhũ mẫu gật đầu, “Tiểu thư, lão gia và Phương lão gia đều là hồng nhân trước mặt Hoàng Thượng, chỉ là không hiểu sao quan hệ của hai nhà không tốt. Phu nhân trước khi qua đời đã mạnh mẽ yêu cầu lão gia gả người cho Phương gia. Việc này quả thật làm khổ tiểu thư, ngày thành thân của người cô gia cũng không đến động phòng, suốt một năm qua cũng không hề gặp mặt tiểu thư. Lần đó…lúc tiểu thư tỉnh dậy…chính là lần gặp mặt đầu tiên”, thanh âm của Tiểu Tình càng lúc càng nhỏ. Hải Đường cũng không nói gì, bỗng dưng nhớ đến lời nói của Tần di nương khi đó, “Tiểu Tình, còn vụ Tô Lam Nhân kia là sao?” Tiểu Tình có chút nhăn nhó, “Ngày đó tiểu thư vô tình nghe bọn hạ nhân lắm mồm nói là thiếu gia sẽ cưới thêm một tiểu thiếp, lúc ấy không ai chú ý đến người, đại khái là sau giờ Dậu người quay về phòng, sắc mặt trắng bệch, một lời cũng không nói. Sau khi ăn tối người nói phải vào phòng nghỉ ngơi, lúc Tiểu Tình đi vào thì người đã…hôn mê”. Hải Đường phất tay, “Việc này cho qua, Phương gia có những người nào?”, Tiểu Tình bắt đầu xòe tay ra đếm, “Có Phương lão thái là mẫu thân của Phương lão gia, Đại lão gia cùng Đại phu nhân chỉ có một đứa con là cô gia Sở Đình. Còn có một vị ngũ tiểu thư Văn Đình, Tần di nương chính là mẫu thân của Tam thiếu gia; Chi thứ hai có Nhị lão gia, người này không công danh, cả ngày chỉ để ý đến sản nghiệp của Phương gia, họ ngoại của Nhị phu nhân là Trầm gia, nhị thiếu gia là con trai của nàng. Ngoài ra còn có một vị Đỗ di nương sinh ra Lục tiểu thư Văn Tĩnh. Người trong Phương gia cũng không nhiều lắm, tiểu thư khuê các cũng không mấy xuất môn. Tuy nhiên, dù trong phủ có chuyện gì bọn họ cũng sẽ không làm phiền đến tiểu thư”, Tiểu Tình càng nói càng tức giận, “Đúng rồi, Tam lão gia sớm qua đời lưu lại một đôi phụ mẫu, ta cũng chưa từng thấy qua, chỉ nghe bọn hạ nhân đề cập đến một lần”. Đại khái là vậy, Hải Đường càng nghe càng đau đầu, “Được rồi, đi ngủ đi ngủ thôi”. Mấy ngày này Hải Đường luôn thức dậy khi mặt trời đã lên cao. Nàng đứng lên, xoay trở thân mình vài lần mới chịu mở mắt, “Không được, đói bụng quá!”. Nàng rời gường, mặc quần áo. Tiểu Tình bê nước ấm đến cho nàng rửa mặt. Nàng nhìn gương mặt của chính mình trong gương cảm thấy có chút xa lạ. Một gương mặt trắng trẻo mịn màng, đôi chân mày thanh thoát, mắt to linh động, mũi cao cao, môi hồng tự nhiên…trong lòng nàng sinh ra một chút ảm đạm, cảm thấy thân thể khẽ run lên, “Tiểu Tình a, trong phòng lạnh quá, ngươi đặt thêm mấy hỏa lò đi”. “Được, đợi lát nữa ta sẽ mang thêm hỏa lò vào. Buổi tối trong phủ không được đốt hỏa lò, người ta nói rằng làm thế sẽ trúng độc than”. “Không sao, lúc ngủ chỉ cần mở một cánh cửa sổ ra là được. Ngày mai ngươi cùng Trầm nhũ mẫu cũng mang vào phòng mình một cái hỏa lò đi”. Tiểu Tình đứng phía sau giúp nàng chải tóc im lặng một lúc lâu, Hải Đường quay đầu lại nhìn nàng hỏi, “Làm sao vậy?” “Tiểu thư, người tâm tính thiện lương, vì sao Phương gia lại không đối xử tốt với người chứ?” “Ai biết? Mặc kệ nó”.Lúc ăn cháo Hải Đường chợt nhớ đến một chuyện, “Ta không cần thỉnh an Lão thái thái cùng phu nhân sao?”. Tiểu Tình đứng bên cạnh trả lời, “Lúc tiểu thư mới bước chân vào Phương gia mỗi ngày đều đến thỉnh an, chỉ là một ngày nọ Phương phu nhân nói tiểu thư về sau không cần đến thỉnh an nữa, cũng không biết vì sao?”. Hải Đường mỉm cười, còn không phải vì cái tên phu quân Phương Sở Đình chết bằm đó sao? Nếu như hắn không muốn thành thân với “ta” thì tại sao lại đồng ý kết hôn? Thật nhức đầu a!

hai duong nhan the