Bạn đang đọc truyện Hôm Qua Như Chết Rồi của tác giả Hồi Nam Tước. Năm năm trước Tịch Tông Hạc bị tai nạn giao thông, tôi đã chứng kiến toàn bộ quá trình anh bị bạn trai đá. Năm năm sau Tịch Tông Hạc lại bị tai nạn thông, anh không những đã quên mất việc mình đã bị bạn trai đá mà còn muốn nối lại tình xưa với người ta. Tôi: "…"
Một người đàn ông trung niên đi xem đá gà trong cùng xã, bị công an tạm giữ sau đó chết bất minh chỉ sau 10 giờ bị tạm giữ trong trụ sở công an huyện
Tác giả: noithatthachcaovn.com Lượt đánh giá 4 ⭐ (31444 Lượt đánh giá). Đánh giá cao nhất: 4 ⭐ Đánh giá thấp nhất: 2 ⭐ Nội dung tóm tắt: Nội dung về Top 39 nhạc chế hôm qua em tới trường hay nhất 2022 Đang cập nhật…Trùng khớp với kết quả tìm kiếm: 2 posts · 2 authorsHôm qua em đốt nhà, mẹ đánh em gần chết.
[OG-Edit] Hôm qua như chết rồi - Hồi Nam Tước General Fiction 《 Hôm qua như chết rồi 》 - Tác giả: Hồi Nam Tước. - Số chương: 60 chương chính văn + 12 phiên ngoại. Giới thiệu: Năm năm trước Tịch Tông Hạc bị tai nạn giao thông, tôi đã chứng kiến toàn bộ quá trình anh bị
CHIẾC LÁ VÀNG RƠI _____ Chia sẻ tại nghĩa trang . I. MÙA TƯỞNG NHỚ Hằng năm, cứ đến ngày mồng 2 tháng 11, Giáo hội tổ chức một lễ đặc biệt để nhắc nhở các tín hữu hãy tưởng nhớ và cầu nguyện cho các người đã qua đời. Hôm nay được coi như ngày "Lễ Hội Các Đẳng" theo truyền thống giống như lễ
Fast Money. ✰ Chương 14 ✰ Edit OhHarry *** Vì tôi và Tịch Tông Hạc đã cãi nhau một trận ầm ĩ nên chắc chắn những cảm xúc ngoài luồng này sẽ khiến cảnh quay bị ảnh hưởng. Cả tôi và anh đều vậy. Khổng Hoành cố gắng khuyên can Khánh Lê hãy triệt để chặt đứt đường sống của hai chị em nhà họ Mục, quân thần lục đục, từ đó sinh ra kẽ hở. Mặc dù tôi đã can ngăn Tịch Tông Hạc rằng đừng tự mình đóng cảnh hành động, nhưng anh chẳng buồn buồn đoái hoài đến lời tôi nói mà cứ khăng khăng hoàn thành cảnh quay bằng chính sức mình. May mắn thay, trước khi quay, đạo diễn võ thuật đã hướng dẫn trước các động tác, cứ thực hiện theo tuần tự thì sẽ không xảy ra vấn đề gì. “Tỷ đệ nhà họ là mầm họa quốc gia, nếu không trừ khử ngay từ bây giờ thì sau này sẽ trở thành tai họa cho cả đất nước! Thánh thượng luôn xử trí anh minh, nhưng tại sao trong chuyện này lại hồ đồ đến vậy?” Lời lẽ cay nghiệt của Khổng Hoành khiến bậc quân vương nổi giận. Tịch Tông Hạc quát rống “Câm miệng!” Thế kiếm của anh dữ dội khiến tôi khó mà chống đỡ nổi, mỗi lần ra đòn đỡ, kẽ tay tôi như tấy dại cả đi. Đáng lẽ, tôi vẫn có thể duy trì trạng thái cảm xúc của nhân vật, nhưng anh liên tục hành động như thể muốn nhân cơ hội này để trút bỏ sự bất mãn của bản thân đối với tôi, điều này khiến tôi không thể bình tĩnh nổi nữa. “Bọn họ đã hại chết hoàng tử do nước Lang Gia gửi sang làm con tin, nếu triều đình Lang Gia phẫn nộ tuyên chiến thì phải làm sao đây, Thánh thượng không quan tâm đến đời sống con dân hai nước ư?” “Lạp Nỗ hoang dâm háo sắc, trêu chọc Mục Nhạc trước, Mục Hĩ muốn bảo vệ chị ruột thì có gì sai?” “Thánh thượng bị bọn họ làm cho mu muội đầu óc rồi!” “Làm càn!” “Cut!” Cơn giận dữ đang trào dâng trong lòng tôi bỗng ngưng trệ vì tiếng hô “cut” này, tôi toan thu kiếm về theo phản xạ nhưng Tịch Tông Hạc đứng đối diện lại không kịp ngưng kiếm, mặc dù đã giảm lực nhưng thanh kiếm vẫn bổ mạnh vào cánh tay tôi. Tôi tuột tay đánh rơi thanh kiếm xuống đất vì cơn đau dữ dội. Mọi người trong trường quay giật mình, vội vàng xúm lại quanh tôi. “Sao thế? Không bị xây xước ở đâu chứ?” Tôi nắm chặt cánh tay đang đau rã rệu, cười với mọi người “Không sao đâu, không bị đánh vào xương nên không sợ.” May mà chúng tôi chỉ sử dụng đạo cụ, nếu không cánh tay này đã đứt lìa. Trông qua đám đông, tôi thấy Tịch Tông Hạc đang nhíu mày nhìn thanh kiếm cầm trên tay, anh ngước mắt nhìn tôi, có vẻ muốn nói gì nhưng lại thôi, mà tôi cũng ngoảnh đi chỗ khác trước khi anh hé môi. Bởi vì tay tôi bị thương nên đạo diễn Mã tạm thời ngừng quay, cho mọi người nghỉ ngơi trong nửa tiếng. Văn Văn và tôi trở vào phòng nghỉ ngơi, con bé cởi áo tôi ra để kiểm tra vết thương. Vừa nhìn thấy cánh tay thâm tím của tôi, đôi mắt con bé đã ựng nước. “Sao lại khóc thế này?” Tôi đau đầu vì sự đa cảm của con bé, “Người ta nhìn vào lại tưởng anh làm gì em, lau nước mắt cá sấu nhanh nào.” Văn Văn sụt sịt “Sao tính tình lại thay đổi nhanh như vậy chứ? Cho dù cậu Tịch có mất trí nhớ thật thì cũng đâu thể trút giận lên anh. Cậu Tịch nỡ đánh anh mạnh thế này ư?” Con bé nói như thể tôi bị lạm dụng bởi một tên căn bã vậy. Tôi không nghĩ Tịch Tông Hạc cố ý, nếu thật sự muốn nhắm vào tôi thì anh có quá nhiều phương pháp để chỉnh đốn chứ không phải sử dụng cách thấp hèn như vậy. Chẳng qua vì nhập tâm vào vai diễn quá lâu, cộng với trận cãi vã nặng nề ngày hôm qua nên mới không kịp dừng tay. Thấy nước mắt con bé vẫn giàn giụa, tôi chỉ biết bất lực nói “Đừng khóc nữa, xin em đấy.” Có lẽ vì ngay từ khi còn nhỏ, tôi đã phải chứng kiến gương mặt u oải đẫm nước mắt của mẹ quá nhiều lần, nên khi trưởng thành, tôi không muốn thấy bất cứ người phụ nữ nào rơi nước mắt nữa, họ vừa khóc, tôi đã chẳng dằn nổi lòng mà lo lắng khôn nguôi. Tôi đang an ủi cô trợ lý nhỏ thì tiếng gõ cửa vang lên. Văn Văn vội lau nước mắt “Ai thế?” “Anh đây.” Giọng của Phương Hiểu Mẫn vọng vào từ ngoài cửa. Tôi kéo áo lên và ra hiệu cho Văn Văn mở cửa. Phương Hiểu Mẫn đặt một lọ dầu xoa bóp có tác dụng giảm đau, kích thích lưu thông máu xuống bàn, giải thích về cách sử dụng rồi rời đi ngay. Cậu chàng vừa về, Văn Văn đã nín khóc và mỉm cười ngay tức khắc, con bé cứ hí hoáy lọ dầu không ngừng. “Xem ra cậu Tịch vẫn quan tâm đến anh.” Tôi cười với con bé “Ừ.” Tôi không đành lòng đả kích cô nhóc ngây thơ này. Một người vừa lắm mồm, vừa cứng đầu, lại bảo thủ như Tịch Tông Hạc sao có thể chủ động cúi đầu mang thuốc đến được? Chắc Phương Hiểu Mẫn lại tự mua thuốc rồi mang tới thay cậu chủ nhà mình đây mà. Hai cô cậu trợ lý này cũng vất vả thật, từ sáng đến tối cứ tất bật lo lắng cho chúng tôi. Văn Văn làm theo hướng dẫn của Phương Hiểu Mẫn, đầu tiên đắp một chiếc khăn được dấp nước âm ấm lên cánh tay tôi, sau mười lăm phút thì đổ hai giọt dầu vào lòng bàn tay và bắt đầu xoa bóp vết thương. Tôi chống cùi chỏ lên bàn trang điểm, đỡ trán, nghiến răng nín nhịn từng cơn nhức nhối đang ồ ạt ập tới. Phải năm phút sau, tới khi Văn Văn mỏi nhừ tay thì việc xóp bóp cho tôi mới kết thúc. Phần da tay nơi vết thương vẫn hơi tấy nhưng tôi đã không còn cảm thấy đau đớn như trước, có lẽ lọ dầu xoa bóp đã phát huy công dụng. Bản edit này chỉ có ở wordpress của Hải Đường Lê Hoa. Đã nửa tiếng trôi qua, tôi và Tịch Tông Hạc bắt tay vào ghi hình cảnh quay trước đó, trước khi bắt đầu, đạo diễn Mã gọi riêng chúng tôi ra để giải thích nguyên nhân mà ông tạm cho ngừng quay. “Cảm xúc của các cậu chưa phù hợp nhân vật, cả hai đều thể hiện hơi thái quá.” Ông nhận xét, “Hoàng đế nhạy cảm dẫn đến mất phong thái của bậc quân vương, cận thần thì lại hơi kiêu ngạo. Hai cậu hãy cố gắng kiềm chế cảm xúc lại.” Tôi gật đầu, trở về vị trí cùng Tịch Tông Hạc. “Chuẩn bị, ACTION!” Khánh Lê là vị vua anh minh trong lòng Khổng Hoành, ngay từ khi còn là một đứa trẻ, y đã đi theo đối phương, một lòng phù tá hắn trong sự nghiệp cai quản và xây dựng đất nước. Không một thế lực nào được phép phá hủy sự hoàn hảo của Khánh Lê, nếu Khánh Lê đi chệch khỏi “lằn ranh đỏ”, y sẽ nhân danh hộ thần, trừ tất cả bọn chúng. Khổng Hoành cố chấp một cách cực đoan, y trung thành với Khánh Lê, nhưng lại không có cách nào để truyền đạt cảm xúc, suy nghĩ tới hắn. Hoàng tử nước Lang Gia chết bất đắc kỳ tử trong cung, ai ai cũng ngầm hiểu rằng gã bị Mục Hĩ sát hại, nhưng Khánh Lê lại muốn bảo vệ hai chị em họ nên quy nguyên nhân khiến cho vị hoàng tử kia bỏ mạng là do uống rượu sẩy chân. Một Khánh Lê bất công và ích kỷ như vậy đã khiến Khổng Hoành cảm thấy kinh hãi. Y liều chết thuyết phục Khánh Lê hãy ban ải tử cho chị em nhà họ Mục để trả lại bình yên cho kinh đô, điều này tuy không sai, nhưng Khánh Lê không muốn bị cận thần của mình thao túng. Sau một hồi tranh chấp, cuối cùng Khánh Lê cũng chém bay thanh kiếm của Khổng Hoành, hắn chĩa mũi kiếm vào vị cận thận đã cúc cung tận tuỵ đi theo mình suốt nhiều năm. “Quả nhân nhắc lại cho khanh một lần nữa, quả nhân sẽ không giết họ, không bao giờ.” Tuy rằng cơn đau đã thuyên giảm, nhưng sức tay tôi vẫn chưa thể chịu đựng được hoạt động với cường độ mạnh như vậy. Cánh tay phải của tôi run lẩy bẩy không ngừng, nhưng vừa hay phù hợp với cảm xúc của nhân vật trong thời điểm hiện tại. Tôi nhìn Tịch Tông Hạc, ánh mắt thể hiện sự phức tạp và khó hiểu giống như của Khổng Hoành khi nhìn Khánh Lê. Một ngày nào đó, Người sẽ hối hận, sẽ bị tổn thương một cách không thương tiếc, và rồi, Người sẽ hiểu rằng thần không hề dối trá. Thần ghét cách Người nhìn thần, tại sao Người không tin thần? Lẽ nào thần lại hại Người? Tất thảy đều do hai kẻ hèn hạ kia đã rắp tâm đầu độc Thánh thượng của thần! Bàn tay run rẩy chậm rãi nắm chặt thành nắm đấm như muốn siết ghì những kẻ đáng trách kia vào lòng bàn tay rồi nghiền nát từng thớ cơ, thớ xương. Cuối cùng thì cảnh quay cũng được thông qua một cách suôn sẻ, nhưng tạm thời, tôi vẫn chưa thoát khỏi cảm xúc của nhân vật được. Tôi nói vài lời với Văn Văn rồi ra ngoài hút thuốc, mới vừa đánh lửa châm đầu điếu, Tịch Tông Hạc cũng bước ra. Anh không tỏ bất cứ thái độ gì khi trông thấy tôi, trong tay cầm theo một bao thuốc cùng chiếc bật lửa, anh đứng cách tôi một khoảng xa, cũng châm thuốc rồi bắt đầu hút. Chúng tôi phớt lờ nhau, mỗi người đứng một đầu. Khói trắng nhả ra bị gió thổi tạt lại làm cay xè đôi mắt. Sau khi Tịch Tông Hạc gặp chấn thương ở chân, anh đặc biệt chú tâm vào việc chăm sóc cơ thể và hiếm khi hút thuốc. Không chỉ tự tiết chế bản thân mà anh còn hạn chế số lượng thuốc tôi được phép hút, Tịch Tông Hạc nói rằng khói thuốc sẽ gây hại cho sức khỏe của anh ấy. Tôi nhìn người đàn ông đang nhấm nháp mùi vị nicotine đằng kia, từ lúc anh mất trí nhớ, tôi dần giải phóng bẩm tính của mình, và anh cũng sao nhãng việc cai thuốc. Hút xong điếu đầu tiên, tôi không định châm thêm điếu thứ hai nữa. Vì cửa ra vào nằm bên phía tay phải của Tịch Tông Hạc nên nếu muốn đi vào, tôi buộc phải bước ngang qua chỗ anh. “Tay anh sao rồi?” Tôi khựng bước, nhìn về phía Tịch Tông Hạc với vẻ ngạc nhiên. Anh ấy chủ động quan tâm đến vết thương của tôi ư? Xem ra tôi vẫn chưa thực sự hiểu rõ con người của anh, trước khi bị Giang Mộ làm cho tan nát cõi lòng, có lẽ anh từng là một người dịu dàng, tâm lý chăng. Thấy tôi cứ chong mắt nhìn mãi, anh có chút không vui “Hỏi anh đấy.” “Không sao.” Tôi lắc tay cho anh xem. Anh đứng dựa vào tường trong cánh hoàng bào, sắc mặt uể oải, điếu thuốc nhập ngoại kẹp hờ hững giữa hai đầu ngón tay, dáng vẻ quái dị không tả nổi thành lời, nhưng lại trông nhuần nhị đến lạ thường. Nếu tờ《Good man》mời anh chụp ảnh họa bìa thì chắc chắn đây sẽ là tạo hình xuất sắc nhất năm. “Tác dụng của lọ thuốc kia hiệu quả nhỉ.” Vừa nói, anh vừa gảy nhẹ tàn thuốc lá. Tôi cứng họng, đúng là không nên tự mãn và cho rằng bản thân thấu hiểu mọi thứ mà. Quả thực anh ấy không phải là Tịch Tông Hạc mà tôi từng biết, dòng suy nghĩ bật ra ngay sau khi Phương Hiểu Mẫn đưa thuốc tới bỗng chốc biến tôi thành một kẻ xấu tính. “Ừ, hiệu quả lắm.” Nụ cười chỉ vừa chớm khóe môi đã vội vàng lịm tắt vì lời nói của Tịch Tông Hạc “Cố Đường, đừng thuyết phục tôi nữa, nếu em ấy thật sự tồi tệ như các anh nói thì cứ để tôi bị tổn thương thêm một lần nữa đi.” Tôi dại mặt, không hiểu anh đang nói gì. Cho đến khi mọi giác quan lấy lại được phản ứng của chúng, đầu tôi như muốn nổ tung ra. Anh ấy bị điên rồi ư? “Nhưng anh ta có bạn gái rồi, cô ta là con gái của Dung Thân đấy.” Tôi gằn ra từng tiếng một, “Anh vẫn nhớ Dung Thân chứ? Ông ta là ông chủ của Toa Tuấn!” “Tôi biết!” Tay tôi lại bắt đầu run lên, nhưng lần này không phải vì đau, mà là vì phẫn nộ. Nếu không phải vì tôi còn giữ được chút lý trí, hiểu rõ bản thân không được phép bốc đồng thì e rằng, khuôn mặt nam tính kia đã bị tôi đấm cho bầm tím. “Anh thì biết cái gì?” Anh muốn giành giật Giang Mộ từ tay Dung Như Ngọc, hay là muốn mượn tay Giang Mộ chặt đứt nỗi tương tư của bản thân? Tịch Tông Hạc đáp bằng giọng ráo hoảnh “Tôi biết chứ. Nhưng Khánh Lê không nghe theo lời Khổng Hoành, mà tôi cũng sẽ không nghe theo lời anh.” Tôi hít một hơi thật sâu, cảm thấy lồng ngực bức bối đến tột độ. Tại sao tôi lại ngỡ rằng anh không còn là Tịch Tông Hạc mà tôi hằng biết chỉ vì một chai dầu xoa bóp chứ? Cái tên kiêu ngạo, cứng đầu cứng cổ này. Đúng là giang sơn dễ đổi bản tính khó dời. “Anh muốn tự hạ thấp bản thân thì cứ việc.” Tôi bình tĩnh nói rồi xoay người bước về phía cửa ra vào. Đây là lời lẽ nặng nề nhất mà tôi dành cho anh suốt chừng ấy năm, hóa ra khi thốt lên những câu chữ gây tổn thương người khác, ta lại thấy khoái chá đến vậy. Vừa đặt chân qua cửa, tôi đã suýt đụng phải một dáng người đang chạy tới. Tôi nhìn kỹ hơn, thì ra là Đỗ Vũ, cậu diễn viên mới debut đảm nhiệm vai nam phụ ba của《Phong Thanh Hạc Lệ》. “Ôi anh Cố, em xin lỗi vì đã làm anh giật mình!” Vì tâm trạng đang không tốt nên tôi chỉ liếc qua cậu ta một cái rồi im lặng bước tiếp về phía trường quay. Nếu Tịch Tông Hạc muốn tận hưởng cảm giác bị tổn thương thì cứ để yên cho anh ta tận hưởng đi, tổn thương xong biết đâu lấy lại được trí nhớ thì sao. 11/8/2021 —
✰ Chương 13 ✰ Edit OhHarry *** Giữa tháng mười một, tôi và Tịch Tông Hạc gia nhập đoàn phim. Mã Nguy Tương đã chuẩn bị mọi thứ suốt hai năm, bối cảnh được xây dựng bằng gạch thật, lầu quỳnh điện ngọc trang hoàng lộng lẫy, các thiết bị, kỹ xảo được đầu tư mạnh tay. Nhân viên thuộc ekip và các diễn viên sẽ ngủ nghỉ ở khách sạn gần trường quay để tránh bị rò rỉ thông tin, khách sạn được thuê bao trọn, có bảo vệ 24/24, những người không có phận sự không được phép vào. Tôi và Tịch Tông Hạc đi chung xe đến khách sạn, khi làm xong thủ tục nhận phòng thì trời đã sẩm tối, xe của Giang Mộ cũng vừa đến nơi. Cảnh tượng này thật giống với một thước phim điện ảnh cũ, ngay lúc Tịch Tông Hạc ngoảnh đầu, tầm mắt anh đã chạm phải Giang Mộ đang đeo kính râm đi vào. Hai người họ là nhân vật chính trong bộ phim thần tượng đẹp đẽ, còn tôi là vai diễn phụ mờ nhạt chỉ biết thẩn thơ dõi theo từng bước chân hướng về phía “chân mệnh thiên tử” của Tịch Tông Hạc. “Giang Mộ……” Sự lưu luyến trong đôi mắt Tịch Tông Hạc như đọng lại thành thực thể. Phương Hiểu Mẫn hết nhìn Tịch Tông Hạc rồi lại nhìn tôi, thấy tôi chỉ đứng yên mỉm cười lại nên cậu ấy cũng không di chuyển. Riêng Văn Văn thì rất lo lắng, con bé kéo tay áo tôi “Anh ơi, anh mặc kệ à?” Tôi dựa vào bàn lễ tân, trả lời “Chứ sao nữa? Mọi người dám quản lý anh ấy không?” Đúng như tôi dự đoán, Giang Mộ không dám biểu lộ cảm xúc gì ngoài “khách khí”. “Lâu rồi không gặp.” Giang Mộ thản nhiên, chủ động chìa tay ra. Tịch Tông Hạc thấy Giang Mộ lạnh nhạt với mình như vậy thì bối rối vô cùng, vẻ mặt hết oan ức lại đến ai oán. Anh chậm rãi bắt tay với Giang Mộ, vốn chỉ giả vờ bắt hai cái cho xong chuyện nhưng anh ấy cứ lôi kéo, mãi không chịu buông ra khiến cho Giang Mộ đang gồng mình duy trì nét mặt tươi cười phải cứng đờ lại. “Em không có gì muốn nói với anh à?” Tịch Tông Hạc vẫn chưa cam lòng từ bỏ, tính diễn phim máu chó của Quỳnh Dao trước mặt công chúng, anh lớn tiếng chất vấn Giang Mộ, rằng có đúng là anh ta đã quên mất lời thề non hẹn biển trước đây rồi hay không. Thậm chí tôi còn tự tưởng tượng ra vở kịch của hai người đó. Người này gặng hỏi “Em không yêu anh nữa sao? Chẳng lẽ mối tình sâu đậm kia chỉ là một trò lừa thôi ư?” Người kia trả lời “Không, em yêu anh, nhưng anh đã có người khác rồi, chúng ta không thể quay về bên nhau được nữa!” Người này lại nói “Anh ta chỉ là bia đỡ đạn để anh chọc giận em thôi, người mà anh thương nhớ bấy lâu nay chỉ có mỗi mình em…” Tôi tự biên tự diễn cho thỏa thích, nhưng thực chất vấn đề của Tịch Tông Hạc lại không được giải quyết suôn sẻ là bao. Giang Mộ ráng sức rụt tay về, anh ta cười nhẹ “Tiểu Hạc, chuyện quá khứ cứ để cho qua đi.” Nói xong, anh ta đeo kính râm lên rồi thẳng thừng đi lướt qua Tịch Tông Hạc. Đây đúng là điều mà một người thông minh nên làm. Não Tịch Tông Hạc bị tổn thương nên chỉ số thông minh của anh ấy đã tụt mất một nửa. Thân phận của anh ấy và Giang Mộ là gì? Có biết bao nhiêu người đang nhìn chằm chằm vào mối quan hệ trở mặt thành thù này chứ? Anh ấy không sợ lên đầu trang báo nên mới dám ngang nhiên sấn tới như vậy, đúng là ăn gan hùm mật gấu mà. Tôi nhìn bộ dáng hóa đá của anh, đường đường là đấng nam nhi đại trượng phu ăn to nói lớn, vậy mà lại khiến người ta liên tưởng tới hình ảnh một chú cún đáng thương bị bỏ rơi . Anh thất vọng, đứng chôn chân tại chỗ như thể bị cả thế giới ruồng rẫy. Sở dĩ Tịch Tông Hạc phớt lờ ánh mắt của mọi người xung quanh là bởi người anh quan tâm đã không còn để ý đến anh nữa rồi. “Nào, gọi anh ấy dậy đi.” Tôi hất cằm với Phương Hiểu Mẫn, ra hiệu cho cậu chàng qua lay tỉnh Tịch Tông Hạc. Các diễn viên được xếp vào chung một tầng, tôi ở phòng bên cạnh Tịch Tông Hạc, còn phòng của Giang Mộ ở tít đầu bên kia hành lang, cách nhau khá xa. Từ lúc được gặp Giang Mộ, Tịch Tông Hạc cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ như người sống trên mây. Tôi muốn nói vài lời với anh nhưng chưa kịp thốt ra tiếng nào, Tịch Tông Hạc đã quẹt thẻ rồi vào phòng, bỏ mặc tôi đứng bên ngoài. Tôi sờ sờ mũi, trừng mắt nhìn cánh cửa đóng chặt, sau đó quay gót về phòng. Nghỉ ngơi được một lúc thì Văn Văn gọi tôi xuống sảnh đợi xe rồi tranh thủ make up luôn. Tôi nhìn sang phòng bên cạnh trước khi rời đi, cửa phòng vẫn khóa chặt, không biết Tịch Tông Hạc còn buồn không. Bản edit này chỉ có ở wordpress Hải Đường Lê Hoa. Tôi gặp Lạc Liên vừa được make up xong trên phim trường, trông cô ấy gầy hơn so với trên TV, khuôn mặt nhỏ nhắn, da dẻ cũng trắng sáng. Lạc Liên không hề coi thường tôi vì sự chênh lệch phiên vị giữa cả hai, cô ấy rất tốt bụng và thân thiện, còn hỏi tôi có muốn nhai kẹo cao su không. Lạc Liên hoàn thành cảnh quay đầu tiên rất suôn sẻ, cảnh quay thứ hai là lượt của tôi, và đó là cảnh tôi quyết tâm muốn giết Mục Nhạc. Tôi phải retake tổng cộng ba lần, Mã Nguy Tương chưa hài lòng với cảm xúc của tôi trong lần quay thứ nhất và sang lần quay thứ hai, ông chỉ nhận xét rằng tôi chưa thể hiện trọn vẹn cảm xúc của nhân vật rồi dặn tôi nên suy nghĩ thêm, may mắn thay, tôi đã thuận lợi hoàn thành cảnh diễn trong lần retake thứ ba. Tiếp theo là hai phân cảnh quay vào buổi đêm của Giang Mộ, Lạc Liên và Tịch Tông Hạc. Nhân viên kỹ thuật ánh sáng điều chỉnh lại đèn, dù đã hoàn thành xong phần diễn của ngày hôm nay nhưng tôi chưa về ngay mà định ở lại để quan sát học hỏi thêm. Thấy tôi xem màn hình cùng, Mã Nguy Tương không những không đuổi tôi về mà còn chu đáo chừa thêm chỗ cho tôi. Mục Hĩ đã trưởng thành nên không thể ở lại trong cung, Mục Nhạc cầu xin Khánh Lê ban thánh ân, sắp xếp cho em mình một chức quan nhỏ. Nàng kính cẩn thi lễ, tư thái thướt tha, dung mạo khuynh quốc khuynh thành. “Nam nhi chí tại bốn phương. Bệ hạ, cả người và thần thiếp đều không thể che chở cho đệ ấy suốt đời được, đã đến lúc phải để cho thằng bé ra ngoài tự lập thôi.” Khánh Lê nâng người thiếu nữ xinh đẹp trước mặt dậy, ánh mắt trìu mến, nếu bây giờ nàng nói mình muốn sao trên trời, có lẽ hắn cũng phải thử hái một lần cho nàng xem. “Quả nhân định điều đệ ấy đến Ký Châu nhậm chức thứ sử. Mặc dù quả nhân không thể bảo vệ đệ ấy mãi nhưng vẫn có thể che chở cho nàng cả đời, nàng chỉ cần an tâm tận hưởng cuộc sống dưới đôi cánh của ta thôi, những thứ khác cứ để ta lo.” Nữ nhân tựa vào lồng ngực kiên cố của nam nhân “Bệ hạ, được gặp người là hạnh phúc lớn nhất đời thần thiếp.” Khánh Lê vuốt ve mái tóc dài mềm mại của người thương, nở nụ cười ngọt ngào “Ta cũng vậy.” Tôi thực sự ngưỡng mộ những người có tài năng diễn xuất, đây là lần hợp tác đầu tiên giữa Tịch Tông Hạc và Lạc Liên, trước kia nếu gặp nhau họ cũng chỉ gật đầu xem như chào hỏi, vậy mà họ lại có thể nhập tâm vào vai cặp tình nhân thắm thiết ngay từ ngày đầu khai máy. Đây chính là sự khác biệt giữa diễn viên phái thực lực và bình hoa di động, họ là những người nghệ sĩ đi nghiên cứu và lý giải nghệ thuật, còn tôi chỉ là một người bình thường lăn lộn trong nghề để chạy vạy kiếm sống. Trong khi chờ đến cảnh cuối cùng, vì cơn thèm thuốc lá lại tái phát nên tôi đành ra ngoài tìm chỗ hút. Để tránh bị flycam quay trộm, toàn bộ bối cảnh được dựng lên trong một nhà kho khổng lồ xây bằng gỗ, và tuyệt đối không được phép hút thuốc ở trong. Bên ngoài kho, thời tiết tháng mười một đã rất rét. Tôi tìm một chỗ khuất gió, dựa lưng vào tường rồi châm thuốc, mới hút được vài hơi, tôi chợt nghe thấy có tiếng nói chuyện ở trong góc cách nơi này không xa. Càng nghe tôi càng thấy quen tai, đến khi ngó sang nhìn mới nhận ra là Tịch Tông Hạc và Giang Mộ đang nói chuyện với nhau. Đèn bên ngoài chỉ sáng tèm nhèm, tôi lại ẩn mình trong bóng tối nên tạm thời họ chưa phát hiện ra tôi. Tôi biết Tịch Tông Hạc muốn hàn gắn lại mối quan hệ giữa anh và Giang Mộ, nhưng tôi không ngờ anh ấy lại vội vàng, sốt sắng tới mức thử lại ngay trong đêm sau “cú vấp ngã” lúc hồi chiều nay. Tịch Tông Hạc vẫn mặc hoàng bào, chẳng qua đã không còn dáng vẻ bá quyền như khi đứng trước máy quay. “Họ nói em không cần anh nữa, anh bị tai nạn xe, vừa tỉnh dậy đã không thấy em đâu.” Giang Mộ cũng chưa thay đồ diễn ra, trông anh ta khôi ngô tuấn tú vô cùng, khóe mắt lẫn đuôi mày đều mang cảm giác dịu dàng, điềm đạm. Nếu không phải do ánh sáng kém, tôi còn ngỡ mình đang xem bộ phim tình cảm ăn khách nào. “Tiểu Hạc……” Giang Mộ nhìn chằm chặp Tịch Tông Hạc như đang đánh giá tính xác thực trong lời nói của anh, “Anh không nhớ rõ chuyện trong suốt năm năm qua ư?” Tịch Tông Hạc không giấu giếm anh ta “Anh chỉ nhớ hôm trước anh và em cùng tổ chức sinh nhật trên biển, em đã hứa sẽ không bao giờ rời xa anh, sẽ cùng anh trai qua mỗi dịp sinh nhật trong tương lai. Nhưng khi anh vừa mở mắt ở bệnh viện, họ nói anh và em đã chia tay nhau.” Anh nhăn mày, “Tại sao lại thế chứ?” Hàng lông mi của Tịch Tông Hạc khẽ run lên, nếu bây giờ trời đổ mưa thì trông anh ấy chẳng khác nào một quý công tử yểu số. Anh tùy hứng, anh cục cằn, anh nóng nảy, nhưng anh lại sở hữu vẻ ngoài điển trai. Dường như Giang Mộ cũng bị dáng vẻ u sầu của anh làm cho mê hoặc, anh ta vươn tay, đặt lên gò má đối phương một cách do dự. Tịch Tông Hạc không từ chối, anh quyến luyến, dụi má mình vào lòng bàn tay người kia. Ánh mắt của Giang Mộ càng dịu dàng hơn “Em xin lỗi vì đã thất hứa với anh. Em tưởng…… anh không còn yêu em nữa.” Giang Mộ và Dung Như Ngọc đã hẹn hò được năm năm, nếu không có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra, khả năng họ sắp đính hôn với nhau. Không biết Dung Như Ngọc sẽ cảm thấy thế nào khi nghe được những lời “mật ngọt” này, tôi thật sự muốn ghi âm cuộc hội thoại này lại rồi gửi cho cô ta. Đúng lúc thấy Giang Mộ không màng liêm sỉ định hôn lên môi Tịch Tông Hạc, tôi vô tình bị tàn thuốc đang cháy rơi trúng xuống tay, ngón tay bị bỏng đau nhói lên, tôi không kìm được mà xuýt xoa thành tiếng. Giang Mộ giật nảy người, vội vã kéo giãn khoảng cách với Tịch Tông Hạc, cảnh giác nhìn về phía tôi. “Ai?” Tôi vứt điếu thuốc đang hút dở xuống đất rồi bước ra khỏi bóng tối. Nét mặt Giang Mộ trở nên sa sầm khi thấy tôi, Tịch Tông Hạc coi tôi như một phương tiện để trả thù anh ta, nên đương nhiên anh ta hiểu rõ thân phận hiện tại của tôi là “chính thất”. Cho dù là một gã cặn bã thì khi bị bắt quả tang thế này, anh ta cũng chẳng làm chủ được cảm xúc trên gương mặt mình. “Anh Giang, anh thấy việc lừa gạt một người bị tổn thương trí nhớ thú vị lắm đúng không?” Bản thân Giang Mộ cũng không dám làm to chuyện, anh ta hung hăng trợn mắt với tôi rồi xoay người, phất tay áo rời đi. Tịch Tông Hạc muốn đuổi theo nhưng bị tôi cản đường lại. “Tránh ra!” Tịch Tông Hạc lạnh lùng ra lệnh. Tôi đè tay lên ngực anh để không cho anh đi, Tịch Tông Hạc hất tay tôi rồi đẩy mạnh tôi sang một bên khiến tôi hơi loạng choạng. Bị anh đẩy như vậy nên cơn giận vốn đã đè nén bấy lâu nay trong lòng tôi cuối cùng cũng bùng lên “Anh hỏi anh ta tại sao, vậy tại sao anh lại đối xử với em như vậy?” Tôi nhắm mắt, quay sang chất vấn anh, “Tịch Tông Hạc, anh thử hỏi lại lương tâm mình xem, từ khi anh tỉnh dậy đến bây giờ, em đã làm điều gì không phải với anh chưa? Em đã cố gắng hết sức mình để hầu hạ, chăm nom cho anh, và rồi cuối cùng em nhận lại được gì đây? Bị anh cắm sừng ư?” Bị tôi hạch hỏi như vậy, Tịch Tông Hạc chỉ im lặng nhìn tôi chằm chằm suốt hồi lâu, có lẽ anh không ngờ rằng, cái tên rác rưởi phải sống dựa dẫm vào mình bấy lâu nay cũng có ngày dám hoạnh họe như vậy. “Sao nào, tôi thì sai ở đâu hả?” Anh cười nhạo, “Tôi muốn trả Tịch Tông Hạc của anh lại cho anh sau khi tỉnh dậy lắm chứ, nhưng tôi chỉ nhớ được mình đang tổ chức sinh nhật với Giang Mộ trên du thuyền thôi. Các người nói em ấy bỏ rơi tôi, chửi em ấy là thằng khốn nạn, nhưng tôi chưa tự mình trải qua bi kịch đó thì sao hận em ấy cho được?” Anh áp lòng bàn tay lên ngực mình “Không có cách nào để lừa dối trái tim của bản thân đâu. Tôi yêu em ấy, trái tim này chỉ có hình bóng của một mình em ấy thôi, bị em ấy phớt lờ như thế, tôi cảm thấy mình đau đớn như sắp chết đi vậy.” Anh nhìn tôi, nói một cách tuyệt tình “Tôi không thể yêu anh được đâu, tôi xin lỗi.” Đúng lúc này Phương Hiểu Mẫn đến gọi anh vào, thấy bầu không khí kỳ quái giữa chúng, cậu ấy dè dặt nói “Cậu Tịch, đạo diễn gọi mọi người về vị trí rồi.” Tịch Tông Hạc thẳng thừng đi sượt qua người tôi, mang theo làn gió đêm cuối thu lạnh căm căm. Giờ đây, chỉ còn lại mình tôi đứng dưới ánh trăng mờ ảo. Chẳng hiểu vì sao, những lời vừa rồi của Tịch Tông Hạc cứ quẩn quanh mãi trong tâm trí tôi. —— Bị em ấy phớt lờ như thế, tôi cảm thấy mình đau đớn như sắp chết đi vậy. Tôi khinh thường cười khẩy một tiếng “Vậy anh thử ch……” Mới đầu nói thì hùng hổ khí thế lắm, nhưng đến cùng vẫn chẳng nhẫn tâm thốt ra tiếng cuối được. 28/7/2021 — Harry Huhu, tự nhiên thấy vibe bài I Just của Red Velvet hợp với Tiểu Đường lắm luôn. “Ánh mặt trời ló dạng sau màn đêm Bóng tối vẫn bao phủ một góc căn phòng của tôi Chiếc cặp xách nhỏ bé cũ kỹ vương đầy bụi kia đang vỡ ra từng mảnh Thổi bay lớp bụi đó, tôi chữa lành những vết thương cũ Tôi đã tìm thấy chiếc chìa khóa mở cửa trái tim mình Tôi muốn rời khỏi đây Tất cả những gì tôi cần bây giờ là một đôi giày có thể đưa tôi đến những miền đất mới Nơi không làm tôi đau khổ và sẽ không thôi bước Tôi sẽ không phải mệt mỏi thêm một giây phút nào nữa Liệu chúng ta có thể gặp lại nhau nơi cuối con đường này không Khi tôi chậm rãi khẽ nhắm đôi mắt lại Lại là giọng nói ấy, hơi thở và nụ cười của người.” REVELution Subteam Không chỉ mỗi I Just, Kingdom Come cũng thể hiện được một cách sắc nét tình cảm mà Tiểu Đường dành cho Tông Hạc nữa. “Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi Ánh mắt người đào sâu vào tâm tưởng của em Người nhẹ nhàng đánh cắp trái tim em mà không một ai hay biết Cảm giác như trong một giấc mộng huyền ảo Em đang bước từng bước trên lối đi nhỏ hẹp Thứ cảm xúc em lần đầu có được đang từ từ dậy sóng Người lần nữa thấm đẫm trái tim em bằng những ngôn từ sướt mướt Và rồi người bỏ đi cùng với một nụ cười Ánh sáng rực rỡ làm chói lòa đôi mắt em Khoảnh khắc ấy, như có một thế giới hiện ra Mùi hương, cùng những cử chỉ của người khiến em ngoảnh đầu lại nuối tiếc Đê mê ngây ngất trước những bông hoa dại trắng muốt ấy Chúng đâm chồi ở dưới chân em, xinh đẹp nhưng lại đầy gai góc Em lấy hết dũng khí Với trái tim mê muội, em chầm chậm bước đến bên người Người trải ra cả một thế giới trước mắt em Đong đầy tâm hồn ảm đạm của em bằng những mảng màu rực rỡ Em thề sẽ yêu người đến khi thế giới này sụp đổ Em không muốn thoát ra khỏi giấc mộng này chút nào Em sẽ yêu người đến tận thế giới bên kia.” Hawyn & Hamilk Xin lỗi mọi người vì đã viết cả tràng dài thế này, nhưng tại đọc Hôm qua như chết rồi cứ thấy bứt rứt trong người sao ấy, tui không thể bình tâm nổi, nhất là với cách đối xử của Tịch Tông Hạc 22 tuổi dành cho Tiểu Đường trong chương này và nhiều chương sau, dù thông cảm cho việc Tông Hạc bị mất trí nhớ, nhưng tui vẫn không thể thích ứng nổi cái kiểu nói chuyện cục cằn, bạc bẽo của Tông Hạc, thành thật mà nói thì tình yêu giữa Tông Hạc và Tiểu Đường vốn xuất phát từ hai phía, cả hai đều muốn dành tặng cho đối phương những điều tốt nhất mình có, nhưng Tiểu Đường vẫn luôn là người chịu thiệt thòi hơn cả, thương Tiểu Đường lắm, số khổ từ bé
Đam Mỹ Nguồn 7,100 Hoàn Thành 115402 23/02/2022 Đánh giá từ 9 lượt Bạn đang đọc truyện Hôm Qua Như Chết Rồi của tác giả Hồi Nam Tước. Năm năm trước Tịch Tông Hạc bị tai nạn giao thông, tôi đã chứng kiến toàn bộ quá trình anh bị bạn trai năm sau Tịch Tông Hạc lại bị tai nạn giao thông, anh không những đã quên mất việc mình đã bị bạn trai đá mà còn muốn nối lại tình xưa với người “…”Người tình được anh bao nuôi là tôi đây cảm thấy tồi tệ vô là fan của Hồi Nam Tước, bạn có thể đọc thêm Phi Âu Bất Hạ hoặc Vết Sẹo Cũ
Giới thiệu Đọc truyện Hôm Qua Như Chết Rồi tại Cập nhật Full nhanh nhất Hôm Qua Như Chết Rồi tác giả Hồi Nam Tước trên Top Truyện Tranh thuộc thể loại Đam Mỹ. Truyện online, Web truyện online đam mỹ, ngôn tình, tiên hiệp Văn án Năm năm trước Tịch Tông Hạc bị tai nạn giao thông, tôi đã chứng kiến toàn bộ quá trình anh bị bạn trai năm sau Tịch Tông Hạc lại bị tai nạn giao thông, anh không những đã quên mất việc mình đã bị bạn trai đá mà còn muốn nối lại tình xưa với người “…”Người tình được anh bao nuôi là tôi đây cảm thấy tồi tệ vô cùng. Tag Hôm Qua Như Chết Rồi Đọc tiếp THẢO LUẬN
Edit Ling_, OhHarry***Ngạc nhiên là dọc suốt đường đi, tâm trạng tôi lại rất bình tĩnh, trong khi Tang Thanh thì vẫn khóc miết. Qua lời kể của cậu, tôi đã biết được đại khái những chuyện xảy ra suốt mấy ngày nay.“Tối hôm đó có mấy chiếc xe Jeep bất ngờ phóng vào, lúc ấy tôi chưa ngủ, đang bận uống rượu với nhóm đạo diễn Lý, thấy mấy thằng cha vác súng xuống mà tí thì đái ra quần! Chúng nó bắt bọn tôi đưa tay ra sau đầu, ngồi xổm xuống đất rồi bắt đầu lục soát người. Đa phần các vệ sĩ được chúng ta thuê bị Harun đánh thuốc mê từ trước, nếu không đánh thuốc thì sao chúng nó thực hiện kế hoạch dễ thế được. Tôi ngồi chết dí ở đó lâu lắm, đang tính đến chuyện viết thư tuyệt mệnh thì mấy gã đó cầm súng bỏ đi, trước khi đi còn bảo là đã bắt được ông chủ của chúng ta rồi, phải đưa tiền thì chúng nó mới thả con tin.” Tang Thanh lau nước mắt, viền mắt đỏ bừng “Tôi tưởng cậu vẫn an toàn, nhưng ai ngờ cậu lại gặp chuyện thật cơ chứ! Cậu biết chỗ này rồi đấy, làm gì có mống người nào sống trong vòng mấy trăm kilomet quanh đây đâu, tuy khách sạn đã nhanh chóng báo cho cảnh sát nhưng chúng ta chẳng thể nhờ vả được họ, đợi suốt mấy tiếng mà vẫn chưa thấy một ai đến, nhân viên của đại sứ quán nước chúng ta đến còn sớm hơn.”Lý Tân Bình ngồi bên cạnh chêm vào một câu “Nhân viên của đại sứ quán nói rằng ở đây loạn lắm, tỉ lệ cướp giật cao, chắc thấy có thể đục nước béo cò trong dịp tổng tuyển cử này nên đám cướp đó bắt đầu nảy sinh ý đồ bắt cóc.”Tôi và Tịch Tông Hạc khổ sở vì bị trói, mà mọi người ở bên ngoài cũng không khá hơn là bao. Ngay khi nhận được điện thoại của bọn bắt cóc, họ liền nghĩ cách liên hệ với một khách sạn khác trong khu bảo tồn, mượn trực thăng để đến thủ đô, lấy được một triệu đô tiền mặt từ ngân hàng một cách gian lao vất vả, sau đó Tang Thanh và Phương Hiểu Mẫn phải cẩn thận từng tí một để đưa số tiền đó về khu bảo tồn, trong lúc chờ đợi, Lý Tân Bình tiếp tục huy động nguồn tiền.“Cậu không biết để chuẩn bị được đống tiền đó phải vất vả thế nào đâu, bọn tôi phải chia ra mấy ngân hàng để rút lận, rất nhiều ngân hàng đã đóng cửa vì cuộc tổng tuyển cử, chỗ không đóng cửa thì làm việc kém hiệu quả, may có đại sứ quán đứng ra họ mới đẩy nhanh tốc độ, chứ lúc bình thường có khi dầm dề một tháng cũng nên. Người biểu tình tụ tập khắp trên đường, tôi giữ tiền mà sợ họ lao vào cướp chết đi được.” Tang Thanh xì mũi “Sau khi giao khoản tiền đầu tiên cho bọn bắt cóc, bọn tôi chuộc được cậu Tịch về. Mà cậu Tịch cũng đỉnh thật, đã ra nông nỗi ấy rồi còn cố gắng chống đỡ đến hơi thở cuối cùng để gọi điện thoại nhờ chuẩn bị tiền cho cậu…”Tôi húng hoắng ho một tiếng, ra hiệu cậu chú ý cách dùng từ, cậu vỗ nhẹ miệng mình mấy cái rồi tiếp tục nói “Ôi trời, dù sao thì cậu ấy rất tận tâm với cậu mà, cậu đừng nói gì hết, không bao lâu sau khi cậu ấy gọi điện thì đã có người đi máy bay riêng đến đưa tiền.” Mắt Tang Thanh lóng lánh khi kể chuyện “Lúc đến còn không quên hỏi xem đã đủ chưa, cần gửi thêm không, đẹp trai dã man!”Tôi cười nói “Đẹp trai dã man’ ở đây chỉ người đưa tiền hay Tịch Tông Hạc hả?”Tang Thanh hờn dỗi đẩy tôi một cái “Đương nhiên người đưa tiền rồi, tôi nào dám mơ tưởng tới cậu Tịch.” Nghĩ xong, cậu ấy lại bổ sung thêm một câu “Mà cậu Tịch cũng đẹp trai lắm.”Chúng tôi vào nội thành bằng máy bay trực thăng, sau đó lên xe tới bệnh viện, và khi trông thấy Tịch Tông Hạc thì đã là chuyện của mấy tiếng anh quấn băng, một tay truyền dịch, nằm ngủ say trên giường một cách tĩnh lặng. Phương Hiểu Mẫn ngồi bên cạnh chăm sóc, trong phòng bệnh còn có một khuôn mặt nữa mà tôi không nhận ra, chắc hẳn là anh chàng đẹp trai đến đưa tiền mà Tang Thanh nhắc thấy tôi bước vào một cái, họ liền đồng loạt đứng lên.“Anh Cố…” Tôi đặt ngón tay lên môi, suỵt cậu đừng lên tiếng khi thấy Phương Hiểu Mẫn gọi bọc mình trong chăn, người lem luốc bẩn thỉu, vừa nhếch nhác vừa mệt mỏi. Tang Thanh đang đợi để đưa tôi đi khám, nhưng tôi vẫn quyết định đến ngó qua Tịch Tông Hạc trước, dù rằng anh chẳng biết tôi đã anh ổn rồi nên tôi yên lòng hẳn, quay người ra khỏi quả kiểm tra cho thấy tôi bị thiếu nước mức độ nhẹ, ngoài ra không có vấn đề gì to tát, nhưng Tang Thanh không yên tâm, cậu để tôi ở lại viện một đêm, bảo rằng đợi có kết quả báo cáo xong xuôi rồi ra viện cũng không muộn. Tôi nghĩ một lúc, dù sao Tịch Tông Hạc cũng đang nằm viện, như này thì tôi có thể ở với anh, thế cũng rửa, thay quần áo sạch sẽ và ăn uống đầy đủ xong, sau vài ngày tinh thần căng thẳng không ngơi nghỉ, bây giờ tôi đã an toàn, không ngăn nổi cơn mệt mỏi, ngay khi vừa ăn xong, tôi liền nằm lăn ra giường bệnh, ngủ lịm ngủ một mạch sang đến ngày hôm sau, cho tới khi bị ánh nắng đánh thức và mở bừng mắt, tôi thấy Tịch Tông Hạc đang ngồi bên giường mình và gọt tay anh mảnh khảnh và khỏe khoắn, khớp xương rõ ràng, thích hợp để chơi nhạc cụ, dường như hương vị của trái táo đó cũng được tôn lên thêm mấy phần…Đợi đã, Tịch Tông Hạc đang gọt táo ư?Tôi phản ứng mạnh, ngạc nhiên ngồi dậy “Anh, sao anh lại ở đây?”Anh ngẩng đầu nhìn tôi, nở nụ cười “Em dậy rồi à?”Trong phút chốc, tôi đâm bồn chồn vì được yêu thương, lần trước anh cười với mình thế này là khi nào nhỉ, dường như tôi đã sắp nhìn thoáng qua vết thương trên đầu anh, nhíu mày nói “Anh vẫn chưa khỏe hẳn mà, sao Phương Hiểu Mẫn lại để anh đi linh tinh thế này?” Nói xong, tôi toan xuống giường “Để em đưa anh về.”Anh cúi đầu, tiếp tục gọt táo, vẫn không nhúc nhích “Anh mà muốn đến thì ai ngăn nổi anh?”Anh không muốn đi thì ai kéo nổi anh?Nghe anh nói vậy, tôi sờ mũi, gác chân lên giường rồi ngồi táo xong, anh đưa phần thịt quả trắng như tuyết đến trước mặt tôi, lặng thinh, nhưng chẳng cần nói tôi cũng hiểu ý đồ là gì. Tôi lo lắng nhận lấy trái táo quý giá này, đưa lên miệng cắn dưới sự giám sát của vẫn còn nhớ cái ánh mắt mà anh dành cho tôi khi tôi yêu cầu Harun đưa anh rời đi, ánh mắt biểu thị rằng sẽ tính sổ với tôi sau khi sự việc kết thúc. Bây giờ, trông anh càng nhu mì bao nhiêu, tôi càng cảm thấy anh giả tảng bấy nhiêu, chỉ sợ bị anh gây sự bất chợt.“Cố Đường.” Anh gọi tên tôi, chầm chậm cất con dao gọt hoa quả đi. Bỗng, tôi dớ dẩn nghĩ rằng, nếu cảnh tượng này mà xuất hiện trong phim, tôi cá chắc đó là một phép ẩn ngừng ăn, ngồi ngay ngắn nhìn anh.“Nếu em chết, em có biết điều gì sẽ xảy ra với anh không?”Tôi lắc đầu, không dám nói ra những phỏng đoán viển vông, sầu khổ vì tình của mình, nhưng trong lòng lại thấy rằng, nói chung hẳn là vậy thị sát tôi suốt hồi lâu rồi nói “Em chết, anh cũng sẽ chết.” Anh thốt lên câu nói với một vẻ chẳng hề cợt nhả, đôi mắt anh sâu hoắm, giọng đều đều “Anh sẽ đưa con chúng mình đi tìm em.”Tôi hé miệng, bất giác không biết nên phản ứng thế nào. Điều này hơi ngoài sức tưởng tượng của tôi, sao chuyện “sống chết có nhau” do anh nói ra lại rùng rợn thế này? Chẳng phải lời ngon tiếng ngọt, mà giống đe dọa hơn nhiều.“May là em đã trở lại mà không gặp chuyện gì…” Tôi cười ái ngại. Nếu không sẽ thành một thi thể ba mạng người mặc dù bị dọa cho sợ, tôi không thể phủ nhận rằng mình cảm thấy ngọt ngào khôn nguôi khi nghe lời tuyên ngôn này của như một con gấu nâu ngốc nghếch chọc phá tổ ong kiên cố bằng cành cây. Mật ong vàng óng sền sệt chảy xuống theo thân cây, khi này, dù cho có hàng nghìn, hàng vạn con ong mật muốn lao xuống đốt tôi đi chăng nữa, tôi thề sống chết cũng phải nếm thử thứ mật ong ngọt lựng kia cho bằng là thiên tính của loài gấu nâu, và cũng là số mệnh của tôi, tôi sẵn lòng chấp nhận.“Ừ, may mà em đã về.” Đến bây giờ, biểu cảm trên khuôn mặt anh mới thật sự dịu dàng, thực lòng thực dạ mà mỉm cười với edit này chỉ có ở wordpress của Hải Đường Lê ăn táo, tôi vừa trò chuyện với anh, lúc này mới biết tin tức đoàn phim gặp phải đám bắt cóc đã lan truyền về nước và gây ra sự náo động lớn, xém chút nữa thì các fan hâm mộ đã xin lệnh, muốn mẫu quốc đưa quân sang giải cứu chúng bất cẩn bị sặc “Thế hiện tại… hiện tại thế nào rồi?”“Không được nói chuyện trong lúc ăn.” Tịch Tông Hạc quắc mắt với tôi, anh lấy lõi táo khỏi tay tôi rồi đưa cho tôi một cốc uống một hớp nước, dằn cơn ho xuống.“Giờ ổn rồi, đã đăng tin báo an toàn trên Weibo.” Tịch Tông Hạc nói “Hai ngày nữa chúng ta sẽ rời khỏi đây, hủy kế hoạch quay phim.”Vì đã xảy ra chuyện như vậy, nên dù đoàn phim có can đảm đến mấy thì cũng không thể tiếp tục ở lại được nữa. Sau đó tôi mới biết, vì lý do an toàn mà Thượng Nhan cùng những người khác đã rời đi trước đó vài ngày, người ở lại châu Phi không nhiều khi đang nói chuyện, cửa phòng bỗng bị đẩy ập ra từ phía ngoài, một bóng người không thể ngờ tới xuất hiện trước mặt tôi và Tịch Tông Hạc.“Tiểu Đường!” Trông Dung Thân hơi phờ phạc, có lẽ vì hành trình không được thuận lợi cho lắm, nhưng vừa trông thấy tôi, mắt ông ta đã sáng quắc lên, không còn quan tâm đến ai sững sờ nhìn ông ta “Chú… Sao chú lại tới đây?”Ông ta bước tới, nắm chặt tay tôi “May mà con không bị làm sao, chú nghe tin mà sợ đến thót cả tim.”Tôi còn chưa kịp nói đến câu thứ hai thì giọng nói lạnh tanh của Tịch Tông Hạc đã vang lên.“Bỏ cái tay của ông ra.”Tuy bị thương ở đầu và sắc mặt trông khá kém, nhưng xét về khoản khí thế, anh chẳng hề chịu thua chút nào. Nếu ánh mắt có thực thể, tôi dám chắc rằng tay của Dung Thân đã bị anh xuyên là oan gia, tôi còn chưa kịp tìm cơ hội nói rõ với Tịch Tông Hạc về mối quan hệ lằng nhằng, phức tạp giữa Dung Thân, Cố Nguyên Lễ và mẹ mình trong quá khứ, vậy mà giờ hai người này đã gặp nhau rồi.“Ồ, Tiểu Tịch, cậu cũng ở đây à.” Dung Thân không hề buông tay tôi ra mà chỉ thản nhiên liếc Tịch Tông Hạc như thể bây giờ mới chú ý đến lẽ vì thấy hổ thẹn với đứa con thất lạc là tôi nên ông ta chẳng buồn ra vẻ khách sáo với Tịch Tông Hạc nữa, kể cả khi đó là điều tối thiểu nhất.“Cố Đường!” Tịch Tông Hạc trợn mắt rệch mồm với giật thót người, giật giắt tay về, thậm chí còn giơ lên để tỏ rõ mình trong sạch.“Tiểu Hạc, anh tin em đi, em thật sự không có gì với ông ấy đâu.”“Anh tin em.” Tịch Tông Hạc mỉm cười, quay sang nhìn Dung Thân “Anh mạnh hơn ông ta trên mọi phương diện, đã thế còn trẻ hơn nữa, sao em có thể chọn ông ta thay vì chọn anh cho được.” Đang định thở phào nhẹ nhõm, tôi lại nghe anh nói “Vậy nên, chắc chắn là ông ta bám lấy em dai như đỉa!”Mẹ ơi, đầu tôi sắp nổ tung rồi.“Ai mới là kẻ bám đuôi cơ?” Dung Thân bỏ tay xuống, cười khẩy nói “Nếu đã chọn chia tay, tại sao cậu còn bám lấy Cố Đường hết lần này đến lần khác? Nghĩ thằng bé không có nơi nương tựa nên thấy dễ bắt nạt phải không?”“Chuyện giữa tôi và Cố Đường thì liên quan gì đến ông?”“Nực cười, chuyện của Cố Đường là chuyện của tôi, tôi coi nó như con cháu trong nhà!”“Ông để con cháu trong nhà diễn cái trò nhét bida vào đít à? Ông có thấy tởm không?”“Cậu…”“Đủ rồi!!” Càng nghe họ nói, tôi càng thấy quái gở, đành lên tiếng để chấm dứt trận đấu khẩu hai cùng lúc ngậm miệng rồi đồng thời nhìn về phía toát mồ hôi lưng, thở dài, lấy lại giọng điệu bình tĩnh và nói “Tôi sẽ giới thiệu hai người lại với nhau…”Tôi xòe tay ra trước mặt Tịch Tông Hạc “Đây là Tịch Tông Hạc, người yêu của cháu, người nhà, người trong lòng, và là bố của con cháu.” Sau đó tôi chuyển sang Dung Thân “Đây là Dung Thân, cha ruột của em.”Vào giây phút đó, căn phòng lặng thinh đến nỗi có thể nghe được cả tiếng kim rơi, mặt mày ai nấy đều “sặc sỡ”, đủ để mở xưởng nhuộm bằng hai câu ngắn gọn ấy, đến tôi cũng không đếm được xem mình đã bổ xuống bao nhiêu thoi giáng trời.
hôm qua như chết rồi