Bạn đang đọc truyện Vợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi Rồi của tác giả Thiên Tâm. Nam Mẫn đã là một người vợ tốt trong 3 năm nhưng không thể đổi lại tình yêu của Hải Lâm, anh thậm trí còn li hôn với cô vì một tình đầu 'trà xanh' của mình. Thôi vậy, ly hôn thì ly hôn, chị đây không theo nữa là được chứ gì. Vợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi Rồi - Thiên Tâm mới nhất tại Ngôn Tình Hay Đổi lại là cô, nếu có người dám cả gan cướp bố mình, hại mẹ tàn phế hai chân, lòng dạ muốn giết người phụ nữ kia cũng có, thậm chí muốn giết hết cả nhà bà ta, làm sao có thể qua lại thân thiết với người nhà của người đó được? Thông tin truyện Vợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi Rồi Bạn đang đọc truyện Vợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi Rồi của tác giả Thiên Tâm. Nam Mẫn đã là một người vợ tốt trong 3 năm nhưng không thể đổi lại tình yêu của Hải Lâm, anh thậm trí còn li hôn với cô vì một tình đầu 'trà xanh' của mình. Thôi vậy, ly hôn thì ly hôn, chị đây không theo nữa là được chứ gì. Ngoan ngoãn quay về thành phố Bắc đi, vợ cũ của cậu cứ giao cho tôi". Anh ta nói một câu nghe rất ngứa đòn, sau đó hào hứng chạy theo: "Mẫn này, đợi tôi với". Lại một lần nữa tan rã trong không vui. Dụ Lâm Hải chậm rãi siết chặt bàn tay thả bên người, nhìn bóng lưng lạnh lùng lại lẻ loi của Nam Mẫn, môi mím lại thành một đường. Giới thiệu truyện Vợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi Rồi - Tác giả: P.Hyen Truyện được đăng trên HamTruyen365.com . Nghiêm cấm sao chép đăng lại Fast Money. Truyện Vợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi Rồi – Nam Mẫn – Hải Lâm Nam Mẫn đã là một người vợ tốt trong 3 năm nhưng không thể đổi lại tình yêu của Hải Lâm, anh thậm trí còn li hôn với cô vì một tình đầu trà xanh’ của mình. Thôi vậy, ly hôn thì ly hôn, chị đây không theo nữa là được chứ gì. Cô xóa đi mọi dấu vết của bản thân, biến mất khỏi thế giới của anh. Sau đó quay lại một cách ngoạn mục, anh khi ấy mới phát hiện ra, Nam Mẫn không chỉ là hacker hàng đầu thế giới, cô còn là bậc thầy chạm khắc ngọc bích, bác sĩ, lão đại của thế giới ngầm… Chương 381 Nam Mãn nghiêng đầu nhìn Nam Nhã “Tôi phát hiện cô đúng là rất có tiềm năng của nghệ sĩ hài, ngày nào đó cô bị Tần Giang Nguyên quét ra khỏi cửa không sống nổi, thì nhớ đến tìm tôi, tôi đưa cô đi đóng tiểu phẩm”. “…”, Nam Nhã có ngốc đi nữa thì cũng nghe ra chẳng phải lời tốt đẹp “Cô đang sỉ nhục tôi?” “Không phải”, Nam Mẫn nói “Tôi đang dát vàng lên mặt cô, cô tưởng làm nghệ sĩ hài rất dễ à? Không dễ bằng cô gả vào nhà hào môn đâu”. Nam Nhã luôn cảm thấy Nam Mẫn đang sỉ nhục cô ta “Cô đừng cười đùa cợt nhả với tôi, tôi nói nghiêm túc, cô còn ức tiếp tôi, tôi sẽ bảo chồng tôi xử lý cô!” “Tần Giang Nguyên, cô về hỏi anh ta xem, anh có cái gan này không?” Nam Mẫn mặt không cảm xúc “Cho dù cô cho anh ta ăn gan báo tim hùm, anh ta có bản lĩnh này không? Hơn nữa anh ta nghe theo lời cô không?’ “Tôi…”, Nam Nhã còn ở lại làm ầm ĩ, Nam Mẫn cũng hết kiên nhẫn, nheo mắt “Cô còn làm ầm lên nữa, thì hôn lễ chưa chắc được tổ chức đâu. Cô cảm thấy, nếu Tần Giang Nguyên biết bố cô không còn là chủ tịch Nam nữa, anh ta vẫn sẽ lấy cô, hay là hủy hôn lễ?” Một câu nói lập tức khiến Nam Nhã, người vốn có hôn nhân không bền vững phải tái mặt. Như quả bóng bị chọc thủng xẹp hơi, không dám làm ầm lên nữa. … Một ngày trước tiệc sinh nhật Nam Mẫn, Dụ Lâm Hải cố ý dành thời gian đến thành phố Lâm một chuyến. Anh vẫn không từ bỏ, muốn trước khi đến thành phố Nam, đến chỗ nhà sưu tầm ở thành phố Lâm đó xem tác phẩm của bậc thầy Ngọc Tâm. Nếu thuận lợi, có lẽ đến thành phố Nam còn có thể cùng Nam Mẫn bàn chuyện hợp tác với bậc thầy Ngọc Tâm. Nhà sưu tầm đó sống ở nơi xa xôi hẻo lánh, hơn nữa đã đổi mấy chỗ ở, Dụ Lâm Hải đi vòng vòng hồi lâu cuối cùng cũng tìm được, vừa gặp mặt, liền mượn quan hệ của ông cụ Dụ trò chuyện mấy câu, rồi lập tức đi vào chủ đề chính, thể hiện mục đích đến đây. Nhà sưu tầm được biết mục đích của anh, cười nói “Xem thì được, nhưng mua thì không được. Thực không dám giấu, dạo này có rất nhiều người tìm tôi, muốn mua tác phẩm của đại sư Ngọc Tâm, cũng có người ra giá cao, nhưng tôi thực sự không nỡ, muốn giữ lại sưu tầm, tốt nhất có thể truyền lại đời đời”. Dụ Lâm Hải tỏ ý đã hiểu, đã không mua được, thì thưởng thức cũng không uổng chuyến này. Nhà sưu tầm bảo anh đợi một lát rồi đi vào thư phòng. Một lúc sau, ông ta cẩn thận bưng một cái khay đi ra, trên khay có hai món đồ, bên trên còn phủ lớp vài, có thể thấy ông ta xem trọng hai tác phẩm này thế nào. Bầu không khí vừa căng thẳng vừa long trọng như vậy, khiến Dụ Lâm Hải và Hà Chiếu cũng thấp thỏm trong lòng, mỏi mắt mong chờ. Nhà sưu tầm vén vải lên, cái khay rất to, nhưng trên thực tế hai tác phẩm đều rất nhỏ. Tác phẩm bên trái được điêu khắc bằng ngọc trắng, tên là “Mộc Lan”, nhân vật được điêu khắc chính là nữ tướng quân Hoa Mộc Lan nổi tiếng lẫy lừng. Rất nhiều người điêu khắc Mộc Lan, điểm tinh tế của tác phẩm này là nó có hai mặt, một mặt là dáng vẻ Mộc Lan thời khuê các, một mặt là dáng vẻ Mộc Lan thời tòng quân, vẻ ngây thơ trong sáng thời khuê các, và vẻ anh dũng hào sảng thời tòng quân đánh trận, tạo nên sự đối sánh tươi mới. Nhưng lại là một hình tượng nhân vật hoàn chỉnh. Chương 273 “Tôi không về! Nơi đó từ lâu đã không còn là nhà của tôi nữa, tôi trở về làm cái gì? Một nhà ba người các ông cứ trôi qua cho tốt đi, cả đời này tôi cũng không muốn trở lại nữa!” “Hừ, con nhóc chết tiệt này, tao thấy mày ngứa da rồi phải không…” Nam Ninh Trúc một lần nữa bị kích thích hoàn toàn bùng nổ cơn giận, ông ta vừa đứng bật dậy liền muốn túm lấy Nam Lâm, Nam Lâm thấy vậy vội vàng trốn ra sau lưng Nam Mẫn, cầu xin “Chị…” Nam Mẫn chắn trước người Nam Lâm, nghênh đón chú ba của mình, cô nhấc tay đỡ lấy bàn tay thô kệch đang chuẩn bị giáng xuống kia của ông ta. “Chú ba, Lâm Lâm đã khôn lớn rồi, chú cũng không có nghĩa vụ phải nuôi nấng em ấy nữa, sau này cứ để em ấy đi theo cháu làm việc, cháu sẽ là người giám hộ của em ấy”. “Cháu đáng đùa giỡn gì vậy…” Nam Ninh Trúc còn muốn chụp lấy Nam Lâm nhưng Nam Mẫn vẫn nắm chặt cổ tay của ông ta, cô cũng dần dần dồn lực khiến Nam Ninh Trúc đau đớn thốt lên một tiếng, cánh tay bị kẹp ra sau lưng, chỉ cảm thấy như sắp trật khớp liền gào khóc la hét. Nam Mẫn nhìn ông ta với gương mặt thờ ơ, chỉ là trong con ngươi phát ra ánh nhìn u ám lạnh lẽo, nhấn mạnh từng chữ “Chú ba, cháu không nói đùa với chú”. Nam Ninh Trúc đau tới nhe răng trợn mắt, không phản hồi được câu nào. Nam Ninh Bách và Nam Lâm ở một bên nhìn cũng không kém phần sững sờ. Khi Nam Ninh Trúc gần như ngất lịm đi vì đau đớn, Nam Mẫn mới chậm rãi buông tay, cô vỗ tay khẽ cười, dáng vẻ lời tôi nói là được “Vậy cứ quyết định như thế đi”. Đến tối, Nam Lâm ngủ cùng Nam Mẫn. Cô ấy kể cho Nam Mẫn rất nhiều về những việc mình đã trải qua trong những năm qua, Nam Mẫn vậy mới thực sự hiểu được người làm bố Nam Ninh Trúc này không xứng chức đến mức nào, người mẹ kế Hà Hân này cũng khủng bố ra sao. Trong ngôi nhà đó, Nam Lâm đã phải chịu không ít tủi nhục, có thể sống sót đến ngày hôm nay mà không bị bọn họ ngược đãi chết thực sự không dễ dàng. Nam Mẫn dịu dàng lau đi nước mắt rồi xoa đầu cô “Sau này em đi theo tôi, chị em chúng ta nương tựa lẫn nhau. Yên tâm, có tôi bảo vệ, sẽ không còn ai dám ức hiếp em nữa”. Trước đây là bố mẹ và các anh che chở cho cô, bây giờ cũng đã đến lúc cô bảo vệ cho các anh và em gái rồi. …… Buổi họp báo sản phẩm mới của vàng bạc đá quý Nam Thị được triển khai thuận lợi. Chiến dịch sưu tầm câu chuyện tình yêu trên mạng trước đó đã giúp buổi họp báo nhận được sự quan tâm rộng rãi, top 10 bình chọn cũng nhận được phần thưởng xứng đáng, sức tham gia của cư dân mạng rất cao, cũng rất nhiệt liệt đưa ra ý kiến. Hạ Thâm, người đứng đầu truyền thông Nam Tinh dẫn theo một hàng các anh chị em cùng công ty đến sân khấu, tham gia tương tác và trao giải cho mười thí sinh xuất sắc nhất, khung cảnh vừa ấm áp vừa náo nhiệt. Người hâm mộ bật khóc vì sung sướng, sôi nổi cảm khái “Cuối cùng cũng nhìn thấy anh trai nhà mình mở cửa kinh doanh rồi, thực sự là đợi tới hoa cũng héo tàn mà”. “Truyền thông tinh vực cuối cùng bắt đầu làm người rồi, không phải sao, nước phù sa không chảy ra ruộng ngoài, dù sao cũng là nhãn hiệu trang sức của nhà chúng ta, đương nhiên phải để người của mình tuyên truyền rồi!” Chương 250 Cố Hoành cầm túi chườm nước đá đứng một bên nhìn nửa gương mặt hằn vết xanh tím của Nam Lâm, trong lòng hận không sao tả nổi, lại cực kỳ áy náy chủ động nhận lỗi “Xin lỗi tổng giám đốc Nam, là sơ suất của tôi vì đã không nắm được tin tức đúng lúc!” “Tất nhiên đó là lỗi của anh rồi!” Chẳng mấy khi thấy Nam Mẫn nổi giận với Cố Hoành, cô liếc nhìn anh ta rồi lạnh lùng nói “Đừng lấy tiền thưởng tháng này nữa”. Cố Hoành cúi đầu đáp “rõ”, cũng không nói thêm gì nữa. Bị phạt thế này khiến anh ta cảm thấy dễ chịu hơn. Nam Lâm vô cùng kinh hoảng, vội hỏi “Chị, đây không phải là lỗi của anh ấy, không liên quan gì đến anh ấy đâu mà…” “Sao lại không nói cho tôi biết?” Nam Mẫn không quan tâm tới lời cầu xin của cô ta, nhíu mày hỏi Nam Lâm. Nam Lâm thấy sắc mặt chị cả không được tốt nên chẳng dám nhiều lời nữa, sợ hãi rụt cổ lại, nhưng vẫn cố gượng cười “Chị đã vất vả lắm rồi, em không muốn làm phiền chị vì mấy chuyện lông gà vỏ tỏi này”. “Ông ta đánh em trước mặt nhiều người như vậy, mà em lại nói là chuyện lông gà vỏ tỏi hả?” Giọng Nam Mẫn hết sức lạnh lẽo “Tại sao lại đánh em?”Vợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi Rồi Ánh mắt Nam Lâm bình tĩnh như thể đang kể lại một chuyện hết sức bình thường “Người vợ hiện tại của ông ấy, cũng là mẹ kế Hà Hân của em muốn được làm việc trong công ty trang sức đá quý Nam Thị. Bố em cũng muốn sắp xếp cho cô ta, nhưng thầy em không chịu nên cô ta vẫn không được làm. Gần đây không biết cô ta nghe ai nói em vào trang sức đá quý Nam Thị, tưởng là bố em sắp xếp nên làm ầm ĩ với ông ấy, ồn ào la hét đòi đến đây làm, nói là cô ta không vào được thì em cũng không được vào. Bố em không thể nói được cô ta nên chỉ có thể ra tay với em thôi, muốn em từ chức rời khỏi đây. Em không chịu, ông ta mắng em bất hiếu anh đáp lại một câu thì ông ấy đã cho em một cái tát rồi”. Nam Mẫn nghe xong thì sắc mặt đầy âm u, khóe miệng là nụ cười lạnh thấp thoáng “Đúng là có mẹ kế thì sẽ có bố dượng. Không thể làm gì được ả đàn bà ở nhà lại đi giương oai với con gái mình, đúng là bản lãnh mà”. Nam Lâm chưa từng thấy chị cả lộ ra gương mặt lạnh lùng như thế bao giờ, cô ta thầm giật mình. Cố Hoành cũng hiểu ra ngay, một khi bà chủ lộ ra vẻ mặt này, tức là người nào đó sắp gặp phải xui xẻo rồi. “Bây giờ Nam Ninh Trúc đang ở đâu?”, Nam Mẫn hỏi. Cố Hoành nói “Ở truyền thông Nam Tinh”. Nam Mẫn bèn kéo lấy tay Nam Lâm “Đi, sang đó xem coi người bố ghê gớm thích ra lệnh đó của em đang làm gì”. …… Nam Ninh Trúc chỉ giữ một chức vị nhàn tản ở tập đoàn Nam Thị, nhưng quyền lợi lại không ít. Ông ta trực tiếp đòi lấy chức vụ phó tổng giám đốc của truyền tông Nam Tinh, mà một phó tổng như ông ta chẳng làm chuyện gì ra hồn, nhưng tất cả hợp đồng của diễn viên công ty đều phải qua tay ông ta ký tên mới được”. Truyền thông Nam Tinh từng có những nhân tài kiết xuất, bồi dưỡng ra rất nhiều ngôi sao nổi tiếng, cũng chế tác rất nhiều bộ phim kinh điển, từng có được danh hiệu “sản phẩm của Nam Tinh đều là hàng hiếm”, sở hữu ba pháp bảo mà người khác muốn cũng không được.

truyện vợ cũ ngoan hiền thay đổi rồi