Nghỉ ngơi ban tộc đi rồi, Giang Vệ Quốc nhịn không được thở dài cảm thán nói: "Ai, vẫn là già rồi." "Già rồi liền già rồi, già rồi có cái gì không tốt, chúng ta đều già rồi nhiều năm như vậy ngươi hiện tại mới cảm thấy già rồi có phải hay không phản ứng có
Ngi ta tin rang trong ba trung tam Phat giao co ai ong A la Lac Dng, Trong khi Lam Te tong c Thien s Vinh Tay Minh truyen sang Nhat Ban vao the ky th XII va Tao ong c truyen sang Nhat Ban vao the ky th XIII bi 6 volumes, Thien Phuc, USA, 2005. 229) T ien Thien Tong Han Ng, Ho Bac Nhan Dan Xuat Ban Xa, Trung Quoc, 1994. 230) T ien Thien
17/09/2022. Theo SCMP, các nhà nghiên cứu Trung Quốc phát triển và thử nghiệm công nghệ liên lạc dưới nước ở Biển Đông, cho phép tàu ngầm và máy bay không
Với một đầu óc chiến thuật chiến đấu đặc chủng hiện đại bách chiến bách thắng, một kỹ thuật bắn cung xuất thần nhập hóa lấy đầu kẻ địch từ xa, danh tướng thấy mà cũng hổ thẹn. Thu mãnh tướng, đoạt địa bàn, chiếm mỹ nữ, cùng chư hầu tranh bá tung hoành tam quốc! Mời các bạn đón đọc Tay Súng Bắn Tỉa Lạc Về Thời Tam Quốc của tác giả Đông Nhất Phương .
Danh sách Tay Súng Bắn Tỉa Lạc Về Thời Tam Quốc full prc trên website đọc truyện online hàng đầu việt nam. Với nhiều thể loại khác nhau như tiên hiệp, kiếm hiệp, ngôn tình, đô thị.
Fast Money. Thời gian nửa tháng, nhoáng lên trôi qua. Sáng sớm, ánh dương quang vàng rực rỡ xuyên qua khe hở tướng bồng, rơi xuống mặt đất, rạng rỡ sinh huy. Vương Xán mở to đôi con mắt nhập nhèm buồn ngủ, đưa tay xoa xoa hai con mắt đã có chút trướng đau, dời khỏi giường co duỗi thắt lưng, mặc y phục, bước ra ngoài rửa mặt. Hiện tại Vương Xán ở trong quân, bởi vì nguyên nhân Lưu Ích và Cung Đô, đơn độc phân phối một tòa trướng bồng, là địa phương thưởng công cho hắn. Lúc điểm tâm, Vương Xán ngồi ở trong trướng bồng, cầm Thái Bình Yếu Thuật do Lưu Ích ban thưởng, tỉ mỉ nghiên cứu đọc kỹ. Hắn hiện tại ngoại trừ huấn luyện binh sĩ trong thao trường, còn lại đều ở trong trướng bồng nghiên cứu. Từ lúc Hoàng Cân đại binh đánh bại quan binh, quan binh xung quanh thành Nhữ Nam đều biến mất không còn, giống như sợ hãi thật sâu. Vương Xán nghĩ chuyện này có chút quỷ dị, nói ý nghĩ của chính mình cho Lưu Ích, nhưng chung quy bản thân cấp thấp, trọng lượng lời nói không được bao nhiêu, lời nói của Vương Xán căn bản không được Lưu Ích và Cung Đô coi trọng, chỉ gật đầu biểu thị đã biết chuyện này, sau đó phân phó Vương Xán gia tăng luyện binh, căn bản không hề tin tưởng lời nói của Vương Xán. Vương Xán lắc đầu, cuối cùng phải vứt bỏ suy nghĩ rối rắm trong đầu, chuyên tâm nghiên cứu Thái Bình Yếu Thuật trong tay. Vài ngày trôi qua, rốt cuộc Vương Xán mới hiểu được Nam Hoa Tiên Nhân có bao nhiêu kinh khủng, mẹ nó, lão nhân kia đưa cho Thái Bình Yếu Thuật cho Trương Giác quả thực chính là một quyển bách khoa toàn thư. Thái Bình Yếu Thuật chi làm ba quyển Thiên văn địa lý quyển, y bặc tinh tượng quyển, hành quân bố trận quyển, bao gồm cả địa lý học, thiên văn học, y học, dược học, quân sự, còn có bói toán quỷ thần khó lường, quả thực là ngưu xoa tới cực điểm, dù là loại người có kiến thức khoa học hiện đại cấp độ bộ đội đặc chủng như Vương Xán cũng không hiểu bao nhiêu, thực sự vô cùng huyền bí. Trương Giác thu được Thái Bình Yếu Thuật, bất quá nghiên cứu được một ít dược lý chữa bệnh cứu người, bằng vào một điểm y thuật lừa đối bách tính theo hắn khởi binh tạo phản. Mà Lưu Ích, Cung Đô càng thêm kém cỏi, không biết được một chữ, tìm mấy người tới đọc Thái Bình Yếu Thuật, nhưng gặp phải mấy con mọt sách chỉ biết thuần đọc sách, chỉ biết quân quân thần thần, chi hồ giả các loại, cuối cùng khiến Lưu Ích, Cung Đô bỏ lỡ một quyển thiên thư. Trong lòng Vương Xán cười nhạt một tiếng, tuy rằng hắn nhìn thiên văn địa lý, y bặc tinh tượng không có bao nhiêu hứng thú, thế nhưng loại hành quân bố trận trong đó thì nghiên cứu rất kỹ, đây chính là căn bản của lĩnh binh trong chiến tranh. - Đại nhân? Bên ngoài trướng bồng, một binh sĩ nhẹ giọng hô. - Vào đi! Vương Xán vẫn không nhúc nhích, cúi đầu như cũ, tỉ mỉ đọc Thái Bình Yếu Thuật trên bàn. - Có chuyện gì sao? Vương Xán cảm giác được sánh sáng phía trước chính mình bị bóng người che mất, lúc này mới ngẩng đầu lên, lập tức hắn khép lại Thái Bình Yếu Thuật đang mở ra trên bàn, bất quá thời điểm kéo sách lại, trong mắt Vương Xán hiện lên một tia kinh ngạc rồi lập tức biến mất, trong nháy mắt lại khôi phục bình tĩnh. Binh sĩ chuyển mắt liếc nhìn Thái Bình Yếu Thuật trên bàn, trong ánh mắt để lộ vẻ nóng rực, nhưng lập tức cúi đầu, cung kính nói - Đại nhân, sự tình là như vậy, nửa tháng liên tục không ngừng huấn luyện, thân thể binh lĩnh dã có chút ăn không tiêu rồi, phi thường mệt nhọc, muốn hỏi một chút có thể xin nghỉ ngơi một ngày hay không? Thời điểm binh sĩ nói, hơi ngẩng đầu nhìn thoáng qua, thấy Vương Xán trầm mặt như nước, thầm nghĩ tình huống không ổn. Vương Xán nghe vậy, hắc hắc cười nhạt - Ngươi hẳn là đại biểu của bọn chúng, ta có thể cho rằng ngươi cũng muốn nghỉ ngơi? Binh sĩ vội vã lắc đầu - Đại nhân, ty chức tuyệt đối không có ý này, tuyệt không ý này! Vương Xán cười nói - Uhm, không có ý này là tốt nhất, nếu như bọn họ muốn nghỉ ngơi như vậy, ngươi hỏi một câu người nào không muốn tham gia huấn luyện, để bọn chúng trực tiếp cút đi, sau này có thể nghỉ ngơi lâu dài rồi. Cái miệng của binh sĩ há lớn, lộ ra thần thần kinh ngạc vô cùng - Đại nhân, ty chức có mấy câu muốn nói, không biết có nên nói hay không! - Có rắm thì phóng! Vương Xán tức giận nói. Binh sĩ nói - Đại nhân thân là bách phu trưởng, dưới trướng có đủ một trăm người, thế nhưng bách phu trưởng đông đảo, binh sĩ lại không đủ, người được phân số lượng binh sĩ lớn nhất cũng chỉ có hơn bảy mươi người, hôm nay đại nhân huấn luyện với cường độ như vậy, bọn lính chịu không nổi, sợ rằng sẽ rời bỏ đại nhân, tìm nơi nương tự dưới trướng các đại nhân khác, tình huống như vậy đối với đại nhân phi thường bất lợi, thỉnh đại nhân suy xét. Vương Xán khích lệ nói - Ngươi hiểu được rất nhiều đạo lý, không đơn giản, không đơn giản! Nghe được Vương Xán khích lệ, binh sĩ vui mừng nói - Ty chức từng được học hành một chút, đọc qua ít sách vở, biết chút đạo lý. - Uhm, đọc sách, tốt, tốt! Vương Xán gật đầu, thỏa mãn cười cười, bất quá sắc mặt trong sát na sầm xuống, trầm giọng nói - Ngươi đọc qua sách, cũng hiểu rõ đạo lý, thế nhưng chút thông minh này của ngươi căn bản không hiểu mục đích của ta huấn luyện binh sĩ như vậy. Tiểu binh cung kính nói - Ty chức ngu dốt, thỉnh đại nhân cho biết. Vương Xán gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, trầm giọng nói - Ta muốn chính là tinh binh không sợ chết, không phải là đào binh, nếu như ngay cả điểm này bọn họ cũng không thể chịu đựng nỏi, vậy thì càng không cần phải nói tới chuyện ra trận giết địch. Tuy nói huấn luyện cực khổ, cả ngày mồ hôi đầm đìa, quần áo ướt dẫm, thế nhưng thu hoạch sau huấn luyện mới giúp bọn họ sống sót được trên chiến trường. Hiện tại khổ cực là bởi vì có thể sống sót trên chiến trường, hiện tại lưu mồ hôi là bởi vì trên chiến trường không lưu lại máu. Ngươi thay ta nói cho bọn chúng, nguyện ý lưu lại thì lưu lại, muốn rời đi thì rời đi, ta tin tưởng sẽ có người nguyện ý lưu lại. - Dạ, đại nhân! Thần sắc binh sĩ động dung, trên mặt mang theo vẻ ngưng trọng, sau khi hành lễ với Vương Xán, lập tức bước ra ngoài. Đợi sau khi binh sĩ rời khỏi, Vương Xán mở Thái Bình Yếu Thuật trong tay, không ngừng vuốt ve trên trang sách, chạm tới những địa phương có nếm uốn hơi nhô lên. Có huyền cơ, Vương Xán khẽ động trong lòng. Hắn cũng là trong nháy mắt vừa rồi, khi binh sĩ đứng trước mặt hắn, che đi một bộ phận ánh sáng mặt trời chiếu vòa, mà một bộ phận ánh sáng khác vẫn lưu lại trên trang sách, Vương Xán đột nhiên phát hiện trên trang trách có điểm nhô lên, quay tia sáng chiếu xạ vào, có thể khiến bóng của vật phẩm trong trang sách chiếu rọi ra. May mắn chính là, Vương Xán mắt tinh, thoáng nhìn được một bộ phận cái bóng trong trang sách. Vương Xán cầm lấy một thanh tiểu đao, đẩy trang sách Thái Bình Yếu Thuật lên. Trang bìa là hai tầng giấy ép vào nhau, lúc bị tách ra, bên trong trang trách để lộ một mảnh tơ lụa mỏng manh màu vàng nhạt. Vương Xán thoáng nhìn, trong lòng cả kinh, cái miệng há thật to, mạnh mẽ ngẩng đầu liếc mắt xung quanh trường bồng, thấy không ai tiến vào, trong lòng thở phào một hơi. Hắn thầm mắng chính mình thiếu cảnh giác, cư nhiên không hề có bất cứ phòng bị nào, nếu như chuyện này bị người khác phát hiện, bí mật trong trang sách của hắn đã không còn nằm trong sở hữu của hắn nữa rồi. Nhanh chóng thu hồi mảnh tơ lụa màu vàng nhạt, sau đó bước tới phân phó tướng sĩ bảo vệ tốt trướng bồng, lúc Vương Xán trở lại trướng bồng, liền lấy mảnh tơ lụa màu vàng ra. Bên trên mảnh tơ lụa có năm chữ lớn Chân Võ Thiên Bí Tịch. Bí tịch võ công? Đây là phương pháp tu luyện võ công tuyệt thế? Trong lòng Vương Xán bốc lên sóng gió ngập trời, nhìn chằm chằm và mấy chữ viết trên mảnh tơ lụa, kinh ngạc đờ người ra. - Phù… Vương Xán mạnh mẽ hít sâu một hơi, nỗ lực khiến tâm tình của chính mình bình tĩnh trở lại. Trải rộng mảnh tơ lụa, ngoại trừ Chân Võ Thiên Bí Tịch ra, không còn bất cứ thứ gì khác. Toàn bộ mảnh tơ lụa từ trên xuống dưới đều thêu rất nhiều hình người tí hon tinh xảo, tất cả người tí hon chia thành ba tổ, mỗi một tổ là chín người tí hon, mỗi một người tí hon đều có động tác tư thế khác nhau, trên người tí hon lại có rất nhiều điểm nhỏ. Kiếp trước Vương Xán đã từng học qua vị trí huyệt vị, đương nhiên hiểu rõ những điểm nhỏ trên thân người tí hon này chính là huyệt vị kinh mạch. Ánh mắt rơi vào người tí hon thứ nhất, chuyển mắt nhìn, lại tiếp tục nhìn xuống dưới, sau khi nhìn hết hai mươi bảy người tó hon, trong mắt Vương Xán mang theo vui sướng nồng đậm, tư thế của hai mươi bảy người tí hon này thể hiện ra tất nhiên chính là phương pháp tu luyện rồi. Kỳ thực đều này không thể trách được Trương Giác, Lưu Ích, Cung Đô, ba người này tại thời điểm cầm Thái Bình Yếu Thuật đều không tự chủ được nghĩ tới Nam Hoa Tiên Nhân, có thể là do suy nghĩ trong đầu như vậy, đều mang theo thần tình kính nể đọc sách, căn bản không nghĩ tới bên trong trang sách còn có bí mật như thế này. Trương Giác, Cung Đô, Lưu Ích sở hữu bảo sơn mà không biết, để hắn chiếm tiện nghi rất lớn. Vương Xán nhìn chằm chằm vào bảy mươi hai tiểu nhân trên mảnh tơ lụa, lập tức trên mặt hắn để lộ thần tình không thể tưởng tượng nổi. Tư thế của tiểu tổ người tí hon thứ nhất còn tương đối khá, thuộc về phạm vi nhận biết bình thường, tư thế của tiểu tổ chín người tí hon thứ hai đã có chút kỳ lạ, nhìn qua tương đối quỷ dị, nhưng tiểu tổ thứ ba đã hoàn toàn vượt qua nhận biết của Vương Xán, tư thế của mỗi một tiểu nhân đều khó khăn phi thường, hơn nữa khó có thể lý giải. Vương Xán lắc đầu, ánh mắt của hắn chuyển tới tụ tập vào thân thể người tí hon thứ nhất. Đối với hắn mà nói, trước tiên luyện thành tư thế của tiểu tổ chín người tí hon thứ nhất rồi nói. Vương Xán cẩn thận quan sát người tí hon thứ nhất, vững vàng ghi nhớ được tư thế của người tí hon này vào trong đầu, sau đó mới cầm mảnh tơ lụa cất vào trong người, giống như cất vật quan trọng nhất, chỉ có thiếp thân bên người hắn mới có thể yên tâm. Bên ngoài trướng bồng đột nhiên vang lên tiếng bước chân gấp gáp. - Đại nhân? Một bính sĩ nhẹ giọng hô. Vương Xán thu hồi lại tâm tư đặt vào Thái Bình thiên thư, thần sắc khôi phục bình tĩnh, nói - Tiến vào!
Đã vào thu, khí trời còn giữ lại một chút nóng bức của mùa Xán nằm trên đại đại nóng hôi hổi, cảm giác dưới lưng giống như bị dán một miếng sắt nung đỏ, nóng chảy vô cùng, thân thể của hắn theo bản năng nhảy dựng Di, đây là đâu?Đập vào mắt Vương Xán chính là một đám đồng nghịt binh lính phủ kín chiều rộng hơn trăm mét, trong tay cầm cương đao, trường thương vọt Tại sao có thể như vậy? Không phải ta đã chết rồi sao?Vương Xán nhìn đám binh sĩ đông nghịt chạy cực nhanh, diện mục dữ tợn, tình huống trước mắt thực sự quá lạ rồi. Hắn vốn là tay súng bắt tỉa của đại đội đặc chủng Phi Ưng, quân khu Tây Nam, tiếp nhận mệnh lệnh tới khu biên cảnh tây nam giết chết trùm ma túy lớn địa phương, tuy rằng thành công giết chết trùm ma túy này, thế nhưng cuối cùng Vương Xán rơi vào trong vòng vây của đối phương, nhìn máy móc dò xét hiện đại trên người, Vương Xán biết không có bất cứ cơ hội chạy trốn nào, vì vậy Vương Xán lựa chọn ngọc thạch câu phần, dùng bom nổ chết chính mình, cũng nổ chết địch nhân đuổi theo mình vốn đã chết, vì sao hiện tại vẫn sống?Trong lòng Vương Xán phi thường nghi hoặc, muốn tra xét tới tột cùng, nhưng trong đầu không có bất cứ tin tức Giết!Từng tiếng từng tiếng hò hét, tiếng gầm rú từ trên chiến trường truyền tới, Vương Xán giật mình tỉnh giấc từ trong trầm tư. Trong thấy binh sĩ càng lúc càng tới gần chính mình, không kịp suy nghĩ nhiều, toàn thân giống như con báo gặp phải nguy hiểm, xoay người bỏ chạy điên hiểm, nguy hiểm cực Xán quay đầu liếc mắt nhìn đoàn người đông nghịt, da đầu tê là tay súng bắn tỉa đặc chủng, chuyên môn phụ trách săn giết nhân vật đầu não của đối phương, trước kia đều là từng người từng người giết chết, một súng nổ đầu, thế nhưng lần này phải đối mặt cùng lúc với cả đoàn người đông nghịt, cho dù hắn cầm một cây súng ngắm hiện đại nhất, giết từ sáng tới tối cũng không hết được đám binh sĩ điên cuồng ngũ mấy nghìn người điên cuồng lao tới, nếu như rơi vào trong đó, tuyệt đối không còn cơ hội sống Cung Đô, tên cẩu nhật ngươi, chạy đi đâu rồi, lão tử muốn chết!Hai chân của Vương Xán chạy trốn cực nhanh, thời điểm lướt qua một vị tướng lĩnh đeo khăn vàng trên đầu, đột nhiên nghe được tiếng gầm gừ ngay bên cạnh truyền tới, ánh mắt đảo sang nhìn, lại chuyển sang liếc vị tướng lĩnh đang chạy trốn cực nhanh cách đó không xa.“Tướng lĩnh Hoàng Cân, Lưu Ích!”Trong đầu Vương Xuân đầu tiên hiện lên hình ảnh về ký ức của thân thể này, đồng thời tin tức về Cung Đô, Lưu Ích cũng nhất thời hiện ra. Cung Đô, Lưu Ích là tướng lĩnh theo lão đạo sĩ Trương Giác khởi binh đối kháng lại triều đình, khi Hoàng Cân bị triều áp, hai người xuất lính Hoàng Cân lưu vong tới Dự Châu, chiếm Nhữ việt rồi?Trong lòng Vương Xán cả kinh, rốt cuộc hắn đã hiểu được, hắn đích thực đã chết, chỉ là linh hồn phụ thân vào một tiểu binh Hoàng Cân vừa mới chết, lại một lần nữa sống Hoàng Cân tặc cũng không tồi, chí ít là Xán cũng không cố gắng truy cứu tới tận cùng vì sao chính mình xuyên việt, nói chung có thể sống chính là hạnh phúc lớn nhất rồi. Từ nhỏ hắn đã đam mê quân sự, đối với lịch sử cực kỳ quen thuộc, nhất là Tam Quốc, Tùy Đường, những thời đại anh hùng dũng tướng xuất hiện tầng tầng lớp lớp, dồng thời trong lòng sinh kính ngưỡng. Một thời đại hỗn loạn, anh hùng nổi lên bốn phía như vậy đã định trước là thời đại cực kỳ rộng lớn mạnh mẽ, thời đại khiến kẻ khác phải sôi trào nhiệt Phù… Phù…Sau một hồi chạy trốn gấp gáp, hô hấp của Vương Xán có chút hỗn loạn, chứng khí hư suyễn nổi lên, không thể thu được dưỡng khí mới, đôi chân bắt đầu run lên, toàn bộ cơ thể tê đại, không thể nhấc lên được nữa.“Chết tiệt, thân thể chết tiệt này, quả thực quá kém cỏi.”Trong lòng Vương Xán mắt to, chạy không tới ba trăm mét, thân thể này đã không chống đỡ được nữa Xán không thể chạy được nữa rồi, quan binh phía sau đuổi tới càng lúc càng gần, càng sát càng hưng phấn, Hoàng Cân tặc chết trong tay quan binh cũng càng lúc càng nhiều. Vương Xán rất rõ ràng, một khi bản thân lọt vào vây sát của quan binh, kết quả khẳng định sẽ biến thành cái sàng, không có khả năng xuất hiện cục diện ngồi ôm đầu gối cầu xin tha thứ, cầu xin quan binh bỏ qua cho ngươi một mạng, sau đó lại tiếp tục truy đuổi về phía Hoàng Cân tặc phía nâng thân thể uể oải, mạnh mẽ thúc đẩy tinh thần, một mặt chạy nhanh, một mặt quan sát tình huống quan binh phía đám quan binh tham dự try sát, dẫn đầu là tướng lĩnh mặc áo bào trắng, khoác một kiện bì giám, cầm thanh trường đao trong tay, đang nỗ lực huy đao chặt chém những Hoàng Cân tặc bị đuổi kịp. Vương Xán nhìn thấy tình huống này, khẽ cắt môi, ánh mắt lộ hung quang, chạy trốn là chết, liều mạng cũng là chết, so với bị quan binh đuổi kịp sau đó là loạn thương đâm chết, không bằng chủ động xuất nhiên nhìn lên những vũ khí rơi lả tả dưới mặt đất, hai mắt Vương Xán sáng ngời, trong mắt hiện lên một đạo ánh sáng kỳ cung, trên mặt đất rơi rất nhiều trường Xán thân là tay súng bắn tỉa đặc chủ, không chỉ am hiểu súng ống, đồng thời rất tinh thông các loại vũ trụ công kích tầm xa như cung với một tay súng bắn tỉa mà nói, tác dụng của một thanh trường cung không cần nghi ngờ lớn hơn một thanh chiến đao, một thanh chiến thương rất nhiều. Vương Xán nhanh chóng chặt trường cung rơi trên mặt đất cùng với vài mũi tên xung quanh. Đưa tay thử dây cung, cảm giác lực lượng dây cung có thể chịu đựng được, trong lòng cười cười, trên mặt cũng lộ ra nụ cười vô cùng tự cầm trường cung, Vương Xán chọn ra một mũi tên, lắp vào dây tiễn không chút tiếng động bắn ra, mũi tên sắc bén xé nát không khí, nhắm thẳng vào gã tướng lĩnh áo bào trắng đang huy đao chém giết Hoàng Cân hồ tướng lĩnh áo bào trắng kia đã nhận ra uy hiếp, ngẩng đầu vừa nhìn, thấy mũi tên vô cùng sắc bén bắn tới, thân thể mạnh mẽ nghiêng sang một bên, muốn né tránh cung tiễn cao tốc bắn tới, chỉ là tốc độ cung tiễn quá nhanh, thân thể tướng lĩnh áo bào trắng nghiêng như vậy gần như chỉ có tác dụng mũi tên không trực tiếp bắt xuyên qua trái tim, mà chệnh sang bắn vào xương bả lượng của cung tiễn vô cùng to lớn, kéo theo sức tàn phá kinh khủng cắm sâu vào trong xương bả vai, đâm xuyên qua xương cốt, phát sinh tiếng vang thanh A…Tướng lĩnh áo bào trắng ngửa mặt lên trời rống giận, đau đớn từ vị trí vai truyền tới khiến toàn thân hắn giống như lão hổ phát cuồng, bạo phát hung uy mãnh Xán đứng xa xa, thần sắc lãnh tĩnh, trong mắt lộ ra vẻ lạnh lùng vô tận, không bắt trúng bộ vị yếu hại của tướng lĩnh áo bào trắng, Vương Xán có chút thất vọng, nhưng vẫn đáp cung tên như tiếp ba mũi tên bắn ra, thẳng tới vị trí yếu hại của tướng lĩnh áo bào tên thứ nhất bắn vào mặt, mũi tên thứ hai bắt đầu yết hầu, mũi tên thứ ba bắn vào trái tim. Ba mũi tên mang theo tiếng xé gió bén nhọn, chỉ trong thoáng chốc đã tiếp cận trước người tướng lĩnh áo bào trắng. Đôi mắt hổ của tướng lĩnh áo bào trắng trợn tròn, râu dài lay động, nhìn chằm chằm vào ba mũi tên bắn tới, mắt lộ rõ vẻ kinh khủng. Đồng thời đầu của hắn nghiêng sang một bên, thân thể chợt lóe, tránh thoát được múi tên nhằm vào mặt, ngay sau đó mũi tên thứ hai vô cùng mãnh liệt bắn xuyên qua cổ áo của hắn, trong lòng tướng lĩnh áo bào trắng hiện lên một tia vui mừng, thế nhưng lúc này mũi tên thứ ba đã tới, một tên xuyên Xán lạnh lùng cười, trong mắt không hề có bất cứ ba động nào, giống như đã sớm biết kết Những cung tiễn này cho ngươi!Không biết từ khi nào, Lưu Ích đã đứng bên cạnh Vương Xán, vẻ mặt mỉm Xán gật đầu nói- Đa tạ tướng Ích cười cười, vung chiến đao trong tay, thần sắc kích động, hét lớn- Tướng địch đã chết, binh sĩ Hoàng Cân theo ta, giết!Thanh âm hồn hậu to rõ, quanh quẩn trên chiến trường, những tặc binh Hoàng Cân nghe được thanh âm của Lưu Ích, đều xoay người này, xông thẳng vào đám binh sĩ đuổi sát phía câu “tướng địch đã chết”, trong nháy mắt khởi dậy lòng tin của binh sĩ Hoàng Cân, hai đại quân tác chiến thời cổ đại, tướng lĩnh chính là cột trụ trong quân, một khi tướng lĩnh bị giết, toàn bộ quân đội nhất thời tan rã quân tâm, không có sức chiến đấu. Một tên của Vương Xán bắt chết tướng lĩnh quan binh, trong nháy mắt Lưu Ích bắt được cơ hội phản công, thừa cơ phản thế Hoàng Cân tặc như hồng, căn bản không nhìn ra được một khắc trước ôm đầu chạy trốn, giờ khắc này cư nhiên đấu tranh anh dũng, cường hãn không sợ lại, quân doanh quan binh, tướng lĩnh áo bào trắng vừa chết, toàn bộ quân đội nhất thời hỏng mất, đã không còn kết cấu. Nghe tiếng rống lớn của Lưu Ích, những binh sĩ này đều luống cuống chân tay, thầm nghĩ nhanh chóng chạy lúc nhất thời, quân đội vừa rồi khí thế như hồng lập tức bại như núi đảo, quân lính tan đang đọc truyện tại
Đây là một câu chuyện lịch sử quân sự kết hợp với chủ đề xuyên không cổ đại. Nhân vật chính là một bộ binh thiện xạ chuyên nghiệp trong thế giới hiện đại. Một ngày nọ, trong lúc thực hiện nhiệm vụ, anh đột nhiên bị cuốn vào một cơn... lốc xoáy và xuyên không đến triều đại Tam Quốc đang đi vào giai đoạn phân chia lãnh đây, anh đứng trước quyết định đầu quân cho phe nào trong Tam quốc giang hồ. Anh phải đối mặt với những bất hòa, âm mưu và những trận đánh cam go. Liệu anh có thích nghi được với cuộc sống mới và có thể trở về được thế giới hiện đại của mình?Lưu ý Truyện có một số nội dung chữ trong hình, độc giả cần cân nhắc trước khi tiếp tục đọc.
tay sung ban tia lac tam quoc